Home / Review sách / Review sách Từng Có Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Review sách Từng Có Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Từng Có Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh
Tác giả: Thư Nghi

Đôi nét về tác giả:
Thư Nghi, Nhà văn thuộc thế hệ 7x, Bút danh trên mạng Tấn Giang: Hạ Ngọc Trà. Sau khi tốt nghiệp đại học, Thư Nghi làm việc cho một công ty nước ngoài uy tín trên thế giới. Tuy học ngành tự nhiên nhưng cô lại rất yêu văn chương, là tác giả của nhiều tiểu thuyết lãng mạn.

Tác giả Thư Nghi với những kinh nghiệm bản thân từng làm Giám đốc Marketing của một tập đoàn nước ngoài lớn, đã đem hết những hiểu biết và kiến thức của mình để xây dựng nên một cuộc chiến đầy hấp dẫn và hồi hộp trong Bẫy văn phòng. Tác phẩm đã được mua bản quyền và chuyển thể thành bộ phim truyền hình với tên gọi “The lady in cubicle” do nam diễn viên Ngô Trác Hy thủ vai Trình Duệ Mẫn và nữ diễn viên Đường Yên thủ vai Đàm Bân. Bộ phim đã tạo nên cơn sốt tại Trung Quốc trong thời gian qua.

Review sách:
Thời còn trẻ, chúng ta thường không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. Khi đó tôi không hề biết trên đời này còn tồn tại một sức mạnh gọi là số phận, chúng ta chỉ có thể chấp nhận mà không thể thay đổi.

“Từng có người yêu tôi như sinh mệnh” là cuốn tiểu thuyết gây ám ảnh cho người đọc, bởi cái kết quá bi thương dành cho một tình yêu mãnh liệt. Người ta hay nói tình yêu có thể vượt qua tất cả và cuối cùng chúng ta cũng sẽ đến được bến bờ của hạnh phúc, nhưng không họ hi sinh cho nhau quá nhiều để rồi trên con đường đến đích của tình yêu họ lại không dám đối mặt với nhau, vì ai cũng có nỗi niềm riêng bởi nhân vật nam nghĩ rằng đây sẽ là con đường tốt nhất cho cả hai.

Nhân vật nam chính là Tôn Gia Ngộ là một đại ca có tiếng trong giới xã hội đen ở Ukraine. Anh bắt đầu dấn thân vào cuộc sống nhơ nhớp này từ khi còn trẻ. Sự tàn nhẫn và độc ác của xã hội dần khiến trái tim anh trở nên nguội lạnh. Đôi tay anh cũng đã nhuộm không biết bao nhiêu máu của kẻ thù. Vì tiền bạc vì quyền lực anh không tiếc đánh đổi bất kể thứ gì. Bởi số phận đã an bài một khi bước đi trên con đường dơ bẩn này anh không thể quay về, cho dù biết trước sẽ phải trả giá đắt thì cũng không sao. Có thể ví Tôn Gia Ngộ như một con sói hoang đơn độc và cao ngạo giữa bóng tối đầy tội ác

Nhưng một cuộc gặp gỡ tình cờ đã khiến cho vận mệnh rẽ lối. Anh gặp Triệu Mai – cô gái đơn thuần đang là du học sinh. Nếu vào buổi tiệc đêm ấy, dưới ánh trăng mờ ảo cô không lặng lẽ đàn bài hát mà anh từng yêu thích nhất thì có lẽ mọi chuyện sẽ không bất hạnh như thế. Và kết cục đau thương kia hẳn sẽ không diễn ra……

Bản nhạc xưa cũ ấy, nhắc anh nhớ về mối tình đầu đã qua rất lâu, cũng khiến trái tim anh xao động. Một cô gái xa lạ giữa căn phòng xa lạ lại khiến anh cảm thấy quen thuộc và đau đớn. Rồi cứ thế, vận mệnh dẫn lối để họ có thể gặp lại nhau. Tình yêu như sợi tơ, nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim cả hai. Và họ bên nhau như vốn dĩ ngay từ đầu họ sinh ra đã để dành cho nhau. Một chàng trai cao lớn mạnh mẽ đầy u tối, một cô gái bé nhỏ đầy dịu dàng.

Bên người con gái ấy, Gia Ngộ tháo đi cái vỏ bọc vẫn luôn mang, trở thành một chàng trai hoàn toàn khác. Bởi anh yêu cô, một tình yêu chứa đầy những đau đớn và bi thương. Vì anh biết, tình yêu này chính là một con dao 2 lưỡi, giết chết anh cũng sẽ giết chết cô… Sự nguy hiểm cùng những dơ bẩn anh đem lại sẽ khiến cô gái đơn thuần như Triệu Mai không còn là chính mình.

Vì vậy, anh muốn dùng hết tất cả những yêu thương cùng sức mạnh của mình để chở che cho cô. Nhưng, đôi cánh của anh không đủ lớn để có thể cho cô một bầu trời an toàn. Bên anh, thế giới của cô chỉ còn màu tăm tối. Anh không thể cũng không nỡ để cô chịu bất cứ thương tổn nào. Nhưng “Mai Mai, em cần phải học cách trưởng thành” để có thể tự bảo vệ bản thân mình. Vì thế giới này kỳ thực rất tàn nhẫn, rất rất tàn nhẫn.

Một người như anh, sống chết là chuyện không thể nắm trong tay. Nhưng anh nguyện dù bản thân phải chết cũng nhất định giữ cho Mai Mai còn sống. Bởi cô ấy là người anh yêu, Mai Mai của anh, tất cả của anh. Vì thế, giữa cơn bão tuyết khủng khiếp, khi cái chết chỉ là sự chờ đợi trong tuyệt vọng, anh vẫn níu lấy hy vọng cuối cùng cho cô. Giữa những lần truy bắt đầy hiểm nguy giữa anh cùng các băng đảng xã hội đen hay khi đối đầu cùng cảnh sát thì anh vẫn luôn giữ an toàn của Mai Mai trên hết. Không chần chờ, không do dự hy sinh đi bản thân mình vì cô….

Lúc ấy, anh chỉ cầu mong “Trong những ngày anh cô độc và bi thương, xin em hãy niệm thầm tên anh”. Niệm thầm tên anh mà thôi chứ không phải là hãy đến bên anh. Lúc ấy, mình đã tự hỏi lòng rằng cần phải yêu bao nhiêu mới có thể biến nguyện cầu thành lời đau thương đến vậy kia chứ.

Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, sự chia xa là không cách nào có thể thay đổi. Gia Ngộ đẩy cô rời xa mình với lời nói “Mai Mai, em hãy quên hết tất cả tiếp tục đuổi theo ước mơ của em. Hãy tiến về phía trước rồi sẽ có người yêu em hơn anh.” Nhưng anh nào hay biết, người cô ấy cần và yêu lại chỉ một mình anh. 10 tháng yêu thương đổi lại là cả một đời lãng quên khi ly biệt

Cái giá của tình yêu mà Gia Ngộ phải trả rất đắt, đó chính là toàn bộ sinh mệnh anh. Nhưng anh chưa bao giờ hối hận, ngay cả trong những năm tháng cuối đời vì bệnh tật, lại chỉ có thể gọi thầm tên cô trong nỗi nhớ và đau đớn khôn nguôi. Bức ảnh xưa cũ cùng dòng chữ được viết mặt sau luôn được anh giữ gìn thật kỹ “Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ.”

Nói đến Triệu Mai thì cô là 1 du học sinh người Trung Quốc sang Ukraina để học về chuyên ngành piano. 1 cô gái với tính cách thẳng thắn, nghiêm túc thì có vẻ như cô và Tôn Gia Ngộ là 2 đường thẳng song song không có bất kỳ điểm chung nào thế nhưng cái gì cũng có ngoại lệ của nó.. Định mệnh đã khiến cô và anh gặp và yêu nhau mãnh liệt.. Phải tình yêu thì đâu ai nói trước được điều gì…

Triệu Mai vì anh mà không quan tâm đến sự trong sạch của bản thân, lên giường với người khác để cứu anh. Bởi với cô, anh là nguồn sống là tất cả mà cô có ở nơi đất khách quê người. Còn Tôn Gia Ngộ vì cô mà đã gọi cảnh sát để cô được an toàn dù anh đang là người bị truy nã vì tội giết người không thành. Đỉnh điểm của câu chuyện là khi anh vì cô mà nhượng lại tất cả các mối quan hệ làm ăn trong vòng 7 năm qua để đổi lấy sự trong sạch cho cô. Và cay hơn là khi anh phát hiện mình bị ung thư, anh đã đẩy cô ra xa,  mong cô có thể bắt đầu lại cuộc sống mới, hãy quên hết mọi thứ về anh và câu nói như in sâu vào tâm trí người đọc
“Cô bé của tôi,  chúc em mạnh đời bình an vui vẻ”

Dù ra sao thì chúng ta vẫn không thể chống lại cái gọi là số phận dù chúng ta có yêu nhau nhiều đến mấy,  hi sinh cho nhau nhiều bao nhiêu thì cuối cùng một cái kết SE dành cho tất cả.. “ Hóa ra yêu một người có thể thuận trời, thuận người nhưng không thể thuận theo bản thân”  phải họ không có can đảm để nhìn nhau lần nữa, bởi cái kết sẽ vẫn vậy không có gì thay đổi thì có gặp nhau cũng chỉ thêm đau lòng xót xa, xót cho mối tình đẹp nhưng lại trớ trêu quá.

Tôn Gia Ngộ đã nhờ người gửi lại cô quyển kinh thánh mà anh luôn mang theo bên người với lời nhắn “Mai Mai,  em hãy quên hết tất cả , tiếp tục theo đuổi ước mơ của em. Hãy tiến lên phía trước rồi sẽ có người yêu em hơn anh” lời nói như 1 vết cắt để lại trong trái tim 1 vết sẹo không bao giờ lành…Một chuyện tình 9 tháng nhưng đủ để khắc cốt ghi tâm.

Triệu Mai với bức ảnh cô chụp cùng với cây đàn dương cầm ở trong quyển kinh thánh cùng lời chúc của tôn gia ngộ như đánh dấu kết thúc cho quảng thời gian đẹp đẽ, một mối lương duyên tuy ngắn ngủi nhưng đã lấy đi bao nước mắt của người đọc, một chuyện tình đẹp như dây ám ảnh. Tuy rằng đây chỉ là câu chuyện trong tiểu thuyết nhưng chắc chắn rằng ai đã đọc qua rồi sẽ còn nhớ mãi nhân vật Triệu Mai cùng với Chàng trai mang tên Tôn Gia Ngộ…

Những trích dẫn hay:
1. “Cô bé của tôi chúc em một đời bình an vui vẻ, cứ tiến lên phía trước sẽ có người yêu em hơn tôi”
2. “Những chuyện em đã làm bất kể đúng hay sai, em phải học cách chịu trách nhiệm, không thể suốt ngày né tránh em hiểu chưa?”

3. “Mai Mai, em phải học cách trưởng thành. Dù là bố mẹ em hay bất cứ người nào khác cũng không thể chăm sóc em cả đời, sớm muộn gì em cũng phải đối mặt với tất cả. Trước mặt người khác em chỉ nên nói ba phần, không thể phơi hết ruột gan mình. Em hãy ghi nhớ câu nói này và phải luôn nhắc nhở bản thân”
4. “Mai Mai, nếu còn có cơ hội kết hôn, anh sẽ cưới em.”

5. “Đàn bà sẽ nhớ mãi không quên những người đàn ông rơi lệ vì họ, còn đàn ông sẽ chỉ nhớ người phụ nữ khiến họ đau lòng”
6. Đối với một người đàn ông không yêu, phán đoán của một người phụ nữ bao giờ cũng chính xác. Nhưng khi gặp người đàn ông khiến phụ nữ đau lòng, IQ của cô ta tự động về số không
7. Hóa ra yêu một người có thể thuận trời, thuận người nhưng không thể thuận theo bản thân
8. Số phận đã cho tôi vô số cơ hội, nhưng lần nào tôi cũng. Bởi vì, tôi nghĩ sau này còn rất nhiều thời gian. Nhưng tôi không ngờ sẽ có một ngày tôi tình nguyện bỏ ra bất cứ giá nào, chỉ có một mục đích quay về thời khắc chia ly này. Có điều, thời gian trôi qua sẽ không bao giờ quay trở lại …không bao giờ có thể quay đầu
9. Nếu tớ ích kỷ giữ cô ấy lại bên mình, có phải lúc “lên đường”, tớ sẽ không sợ hãi như bây giờ?
Gia Ngộ à, biết đến khi nào em mới hết đau lòng khi nghĩ đến anh đây?…

Trích sách “Từng có người yêu tôi như sinh mệnh”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *