Home / Review sách / Review sách Tại Sao Em Ít Nói Thế?

Review sách Tại Sao Em Ít Nói Thế?

Tại Sao Em Ít Nói Thế?
Tác giả: Huy Đức

Đôi nét về tác giả:
Huy Đức có tên khai sinh là Trương Huy San (sinh 1962). Ông là người gốc Hà Tĩnh, từng tham gia trong quân đội, ông đã có hơn 3 năm ở Campuchia trong giai đoạn chiến tranh giữa Việt Nam với chính quyền Khmer đỏ
Huy Đức là bút danh một nhà báo Việt Nam. Ông đã nổi tiếng với blog bình luận chính trị – xã hội với cái tên Osin,

Giới thiệu sách:
Tại sao em ít nói thế là một cuốn sách có nội dung chủ yếu nói về người hướng nội. Trong suốt thời gian chủ đề “hướng nội- hướng ngoại” được bàn luận rất nhiều, nhưng tất cả chỉ ở dừng ở “người hướng nội có tính sáng tạo” hoặc “người hướng nội có kỹ năng lắng nghe” và chưa có gì nổi bật thêm. Các câu chuyện chia sẻ có thật rất ít hoặc bị chìm đâu đó ở những comment.

Cuốn sách này vừa sẽ là dạng sẻ chia xuất phát từ những tâm sự có thật của các bạn hướng nội : ngày sinh nhật, các bữa tiệc, các tiết học trong lớp…vv… nhưng đồng thời cũng sẽ là sự hướng dẫn để giúp cho các bạn hướng nội làm thế nào để có thể vượt qua sự trở ngại, ví dụ như giao tiếp hay kỹ năng làm việc chẳng hạn.

Bạn đã nghe qua người hướng nội sáng tạo, người hướng nội có kỹ năng lắng nghe? Vậy thực sự chúng là những gì mà được nhắc nhiều đến vậy? Và thực sự có phải bạn hướng nội nào cũng giỏi lắng nghe? Thực chất, lắng nghe cũng là một dạng kỹ năng cần phải học. Có thể người hướng nội bẩm sinh biết, nhưng cũng cần phải trau dồi thêm, để từ đó kết hợp với khả năng quan sát của mình, phục vụ cho công việc, sự nghiệp và tình yêu của bản thân trở nên hài hòa hơn. Đó là lý do vì sao trong phần Tình yêu của cuốn sách, mình có biên soạn và tổng hợp dựa trên kiến thức tâm lý của vài nguồn đáng tinh cậy về phần tình cảm của người hướng nội với nhau sẽ thế nào và tình yêu hướng nội- hướng ngoại thực sự có phải là cặp đôi hoàn hảo hay không?

Cá nhân mình không ủng hộ chuyện bạn tự dán nhãn bản thân vô thức mình hướng nội quá mức để rồi tự hạn chế năng lực, khát vọng của bản thân và cũng không đồng ý rằng bạn nhút nhát, bạn sợ hãi hoặc bạn ít nói ít giao tiếp và bị mọi người chê bai rồi tự nhận mình là hướng nội. Hướng nội không phải nói nhiều hay ít. Một người hướng nội bình thường, họ cũng hoạt bát năng động và nói nhiều ở hoàn cảnh phù hợp, chứ không phải là một người chỉ đứng yên một chỗ bị mọi người phán xét.

Review sách:
Cuốn sách viết về thế giới Hướng Nội của tác giả Huy Đức. Với nhiều bài viết trên Blog của mình về người hướng nội, anh đã đưa ra những vấn đề mà người Hướng nội đang gặp phải dưới góc nhìn của văn hóa Á Đông. Những câu chuyện thật, những con người thật trong cuốn sách “Tại Sao Em Ít Nói Thế?” sẽ giúp người đọc hiểu hơn về chính mình, hiểu hơn về người ấy và có thể dũng cảm hơn khi đối mặt với những khó khăn, trở ngại trong cuộc sống. NGoài ra, cuốn sách còn cung cấp cho người đọc một bài trắc nghiệm để kiểm tra về mức độ Hướng nội và Hướng ngoại.

“Để chúng ta cùng đọc sá lặng mà thấu hiểu lẫn nhau.
Một người ít nói không có nghĩa là lạnh lùng thờ ơ với mọi thứ.
Một người hoạt náo, vui vẻ, cười cả ngày, nói hàng giờ không có nghĩa là họ không cảm thấy cô đơn một mình”

Ai cũng có những khoảng trống mà không ai chạm vào được, những câu chuyện không muốn kể cùng ai, những thẳm sâu trong lòng chỉ một mình mình hiểu. Bởi thế chẳng thể đánh giá ai qua bề ngoài, chẳng thể truy vấn ai bởi những cái họ thể hiện ra… có chăng điều chúng ta nên làm là lặng lẽ ở bên. Bởi những người ít nói lại là những người suy nghĩ nhiều. Những người luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ và bất cần, mới thực sự là người cần quan tâm và che chở.

“Tại sao em ít nói thế?” Tại sao lại không mở lòng để thấy bớt cô đơn, trống vắng vào những thời khắc em thực sự muốn sẻ chia? Tại sao em không thể sống khéo hơn, trong khi mọi người đều có thể?

À, bởi đó là em, bởi im lặng đâu phải là xa cách, bởi lắm khi em cũng muốn sẻ chia, muốn giao tiếp muốn khéo léo nói ra những điều như ai kia mà chẳng được. Bởi có nhiều người lầm tưởng ta làm màu hay ta sang chảnh quá, rằng ta khinh người hay cố tỏ ra khác biệt. Ta im lặng… chẳng biết nói thêm điều gì.

Đôi khi một đám đông chỉ khiến bạn rơi vào tận cùng của sự cô độc, càng gượng cười để hòa vào cuộc vui càng xé thêm những lỗ trống trong lòng.

Nội dung cuốn sách được chia làm 6 phần, mỗi phần là một cách nhìn về người hướng nội : làm sao để bạn hiểu hơn bản thân mình, bạn thuộc kiểu người hướng nội hay hướng ngoại, bạn có đang nhầm lẫn mình với rụt rè, nhút nhát  ….? Câu trả lời sẽ được Huy Đức giải đáp. Anh đã đặt ra những bài trắc nghiệm để bạn đọc hiểu thêm về chính mình, hiểu những luồng cảm xúc đang chạy trong tâm trí mà bản thân đang cảm thấy hoang mang..

Với từ ngữ giản dị, gần gũi cũng với các tình huống chân thực, đi thẳng vào tâm lý của người đọc cũng với cái nhìn đa chiều của tác giả. Tại sao em ít nói thế? khiến người đọc như tìm thấy chính mình qua từng câu chuyện, vấn đề trong các mối quan hệ với mọi người xung quanh một cách thiết thực nhất. Đây thực sự là cuốn sách cần thiết cho bạn , nó giúp bạn hiểu nội tâm chính mình , hiểu được cảm xúc thái độ của những người xung quanh bạn.

Mỗi phần trong từng trang sách mà tác giả đưa ra như đánh trúng tâm lí của một người hướng nội. Dường như cái bạn coi là kì dị, là cách biệt ấy trong cuốn sách lại là điều vô cùng hiển nhiên vì đó là đặc trưng riêng của  hướng nội. Chúng ta không nên vì sự khác biệt của ai đó mà xa lánh họ – những người hướng nội cần nhận được cái nhìn tích cực hơn của mọi người

Hướng nội trong công việc, cuộc sống và tình yêu là những điều mà Huy Đức muốn bạn khám phá. Từ đó mở ra những con đường để giúp người hướng nội giải quyết mọi tình huống, khó khăn họ gặp phải
Chúng tôi không hề lập dị, không cách biệt chỉ là bạn chưa hiểu được chúng tôi.

Muốn bước vào thế giới của người hướng nội tôi nghĩ là rất dễ, họ không lạnh lùng, khó gần như bạn vẫn hay nghĩ. Bản chất của một người hướng nội là sâu sắc vì họ sống bằng cảm xúc , bằng nội tâm , hơn ai hết họ có một trái tim chân thành đầy tình cảm một sự thấu hiểu, bao dung trọn vẹn …Nếu bạn đang mặc cảm về chính mình , tự ti về tính cách của bản thân hãy nghĩ đơn giản rằng : mình là một người hướng nội . Đọc cuốn sách này tôi mới hiểu rằng: tại sao mình phải mặc cảm, chẳng có lí do gì phải lo sợ rằng bản thân khác biệt, vì tôi hướng nội ư ?

Xoay quanh những chia sẻ về: Cưa đổ một người hướng nội, khó hay dễ, Vượt qua cơn trở ngại mang tên nhút nhát, hay Chân dung một cô gái /chàng trai hướng nội giàu cảm xúc… bạn sẽ biết rõ điểm mạnh của mình và cần phát huy chúng như thế nào, điểm yếu ở đâu và cần hạn chế ra sao.

Tại sao em ít nói thế được viết dưới góc nhìn tâm lý học với nhiều nghiên cứu và tham khảo sâu sắc. Những câu chuyện thật, những con người thật trong “Tại sao em ít nói thế?” sẽ giúp bạn hiểu hơn về chính mình, hiểu hơn về người ấy và có thể dũng cảm hơn khi đối mặt với những khó khăn, trở ngại trong cuộc sống.

Cuốn sách dành tặng những người muốn bước chân vào, chạm tới thế giới của những người đa cảm, đa sầu, của những người ít nói, hướng nội. Cũng dành tặng chính những người luôn một mình ấy để họ hiểu mình hơn, để họ bớt cô đơn hơn.

Trích đoạn hay:
Tĩnh lặng, sức mạnh tiềm ẩn thực sự của người hướng nội
Người hướng nội, vũ khí giúp họ có thể trở nên thành công và được nhiều người công nhận bằng những ưu điểm của mình : làm nhiều hơn nói, suy xét mọi thứ thật cẩn thận nhiều góc nhìn trước khi đưa đến quyết định cuối cùng hoặc bàn bạc công khai hoặc đơn giản đó là nhờ vào sự lắng nghe đầy cẩn thận từ người khác mà họ lại có thêm cách thức mới để suy xét vấn đề và cũng tự tạo cho mình cơ hội. Tuy nhiên để có thể làm được điều này, họ luôn phải liên tục tự tái tạo năng lượng của mình thông qua dành nhiều thời gian để một mình tĩnh lặng và chiêm nghiệm.

Trong một xã hội có vẻ như đang đề cao tính tập thể nhóm nhiều người luôn được ưu tiên và hạn chế sự phát triển của cá nhân “đang lạc nhịp” với tập thể. Ở khía cạnh vấn đề, người hướng nội lắm lúc sẽ chịu thiệt thòi vì người khác không hiểu được suy nghĩ và nhu cầu của họ. Tại sao tách mình ra tập thể để nghỉ ngơi mà không hòa đồng hay “cháy” hết mình cùng mọi người cho vui. Chỉ có điều ít ai nhận thức được rằng, khi người hướng nội hầu như đang cạn kiệt nguồn năng lượng mà lại có thêm các hoạt động này, dù biết là sẽ vui nhưng cũng không thể nào tránh khỏi việc họ cảm thấy càng thêm mệt mỏi.

Sau một ngày đi học, đi làm về thì căn phòng riêng của họ mới là thiên đường nhất. Mong muốn của người hướng nội thể hiện qua một điều, họ cần sự yên tĩnh mà không có sự xâm nhập của bất kỳ ai làm phiền đến mình. Bạn hãy tưởng tượng một chiếc điện thoại đang ở vạch đỏ và cần nạp pin bằng dòng điện như thế nào thì quá trình nạp lại nguồn năng lượng cho bản thân người hướng nội cũng tương tự như vậy, chỉ có điều nguồn nạp lại năng lượng ở đây đó là sự yên tĩnh. Ở một mình trong khoảng thời gian này với họ, thành thực mà nói còn đem đến cho họ rất nhiều cái lợi mà chỉ bản thân họ hiểu. Lúc ấy họ không phải đang buồn bực chuyện ở lớp trường hay công ty, mà rất đơn giản, họ đang mệt một chút và cần thời gian nghỉ giải lao. Sau khi “pin đầy”, bạn sẽ thấy một hình ảnh người hướng nội tươi mới, trái ngược với hình ảnh bạn vừa họ gặp cách đây ít giờ.

Có nhiều người cho rằng, ở một mình như vậy rất chán và không lấy làm gì hứng thú. Trái ngược quan điểm đó, nhiều người hướng nội đồng ý rằng sau một ngày bận rộn đầy mệt mỏi và căng thẳng nơi công sở, ở một mình giúp chúng ta thả lỏng toàn thân, rũ bỏ mọi trách nhiệm của công việc hiện tại đểlấy lại được khả năng kiểm soát chính bản thân mình, điều này với họ là một liều thuốc bổ hết sức hữu hiệu. Bởi lẽ, khi họ dành thời gian cho công việc của mình vào 8 tiếng giờ hành chính mỗi ngày ở công sở cũng là lúc nguồn năng lượng của người hướng nội đang bị tiêu hao dần dần cho đến khi họ ra về. Trong trạng thái đuối sức như vậy, họ cần một gì đó để đảm bảo chắc rằng họ có thể dành thời gian của mình cho gia đình, bạn bè bằng nguồn năng lượng tiếp theo. Đó chính là khoảng thời gian họ bước vào căn phòng riêng của mình bằng việc hít thở thật sâu, ngủ một giấc hoặc đơn giản chỉ ngồi yên tại chỗ để thưởng thức sự yên tĩnh- món ăn tinh thần ưa thích của bản thân.

Trong cuốn sách Đừng kết hôn trước tuổi 30 của tác giả Trần Du, cô trích một câu  nói đầy chất thơ của nhà triết học Trần Quốc Bình “Ở một mình là thời khắc tốt đẹp và bao hàm trải nghiệm tuyệt vời trong đời người, tuy nó cũng bao hàm sự cô đơn nhưng trong nỗi cô đơn ấy lại chứa cảm giác đủ đầy. Ở một mình là không gian thực sự cho sự phát triển của tâm hồn. “

Cô cũng cho biết thêm chỉ khi ở một mình, chúng ta mới có thể chạm vào đáy lòng, khai phá ra vẻ đẹp sâu thẳm nhất của tâm tư. Điều này lý giải vì sao mà những nụ hoa sáng tạo luôn hé nở trong giây phút cô đơn. Tác phẩm nhiếp ảnh đẹp nhất, bài viết giá trị nhất và các tác phẩm hay nhất của cô đều được sáng tác khi cô ở một mình. Ở một mình mang đến cho chúng ta sự yên tĩnh và không gian cần thiết để suy ngẫm và sáng tạo, qua đó giúp chúng ta khám phá được khả năng tiềm ẩn của bản thân.

Có người đã từng cho rằng, khi ở một mình hay bất kể làm gì đó một mình, đi ăn một mình, đi dạo một mình, đi mua sách một mình, đi siêu thị một mình thì sự kết nối giữa bạn và bản thân diễn ra một cách sâu sắc. Sự kết nối có tính chất liên tục và đều đặn này khiến bạn nghe được tiếng nói nội tâm từ sâu bên trong. Bạn sẽ nghe được trái tim của mình mách bảo rằng mình cần làm gì và cách thức giải quyết vấn đề ra sao cho hợp lý trong trường hợp bạn đang gặp phải khó khăn. Sức mạnh này có thể được xem là sức mạnh của tiềm thức, khi kết nối được vói tiềm thức bạn sẽ tự tìm ra được câu trả lời thỏa đáng nhất mà không cần tốn quá nhiều sức lực, tiền bạc.  Một dẫn chứng khi đang viết đoạn này, có người chị đang giải bài toán khó và chưa tìm ra được phương thức giải, chị đi ngủ và trong cơn mơ chị thấy cách giải và sáng ngày mai tỉnh dậy, chị đã biết cách thức giải như thế nào. Có vẻ khó tin nhưng điều này là hoàn toàn sự thật.

Khi bạn đánh mất liên lạc với sự im ắng ở nội tâm, bạn sẽ đánh mất liên lạc với chính mình. Khi bạn  mất liên lạc với chính mình, bạn sẽ tự đánh mất mình trong thế giới của hình tướng. Thế giới của hình tướng ở đây đó là “ Vì không còn biết bản chất chân thật của mình, chúng ta thường tự đánh mất mình trong thế giới của hình tướng là những được, mất hơn, thua, những đấu tranh giành giật với nhau trong đời sống, trong những thói quen nghiện ngập… để lấp đầy sự trống vắng khổ đau của một con người đã đánh mất gốc rễ cội nguồn. Đây là trích đoạn sách “Sức mạnh của sự tĩnh lặng” – Stillness Speak có đề cập ngay trong chương đầu tiên của cuốn sách.

Nhiều người hướng nội biết rõ điều này của việc ở một mình và tận dụng khá hiệu quả. Ngoài việc sau khi đi làm và cần thời gian nghỉ ngơi trước bữa tối thì trong buổi phỏng vấn xin việc làm họ hay chọn cách đến sớm hơn để ngồi một mình, ngẫm nghĩ và tưởng tượng ra các câu hỏi sẽ diễn ra như thế nào. Hơn thế nữa, cách làm này có phần hơi kỳ lạ của họ giúp cho nguồn năng lượng mang tên sự tự tin ấy lên cao trào, bất chấp kết quả buổi phỏng vấn xin việc làm ấy ra sao đi chăng nữa. Người hướng nội khá nhạy cảm, dễ gặp phải các tình huống khiến họ thất bại nhưng họ lại dễ đứng dậy và làm lại từ đầu sau tất cả những điều không may xảy ra với mình. Lợi thế này còn thể hiện bằng cách bạn quan sát người hướng nội trong bữa ăn trưa tại công sở, thay vì người khác tụm năm tụm bảy để tám chuyện phiếm thì họ chọn một góc nào đó thật yên tĩnh và chợp mắt , ngược lại thì họ sẽ suy nghĩ để cho vấn đề trong buổi sáng hôm ấy cần được giải quyết càng sớm càng tốt.

Sự yên tĩnh còn có một tên gọi khác với trạng thái cao hơn : đó là sự tĩnh lặng. Tất nhiên sự tĩnh lặng này còn giúp người hướng nội cũng có nhiều lợi thế nhưng ở mức độ cao hơn. Không phải sự tĩnh lặng là không gian hoàn toàn im ắng không có tiếng động hay trong một căn phòng quen thuộc của mình, mà là kể cả khi xung quanh bạn toàn tạp niệm : tiếng ô tô, tiếng xe máy, tiếng ồn ào đến từ căn nhà bên đang xây dựng bạn vẫn nghe được trái tim của mình đang chỉ lối đi cho mình, đang hướng dẫn mình đi trên con đường đầy dịu êm. Bởi lẽ không phải khi nào bạn về nhà là sẽ kết nối được với bản thân, mà là thời gian ở công sở hay ngoài đường đi chăng nữa, chính bản thân mình vẫn lắng nghe được lời tiềm thức muốn mách bảo là gì. Thời gian suy nghĩ của người hướng nội thường hay kéo dài lâu hơn người khác cũng chỉ bởi lý do này. Do đó trước khi đưa vấn đề này ra công khai thảo luận hoặc đi đến quyết định, họ cần thời gian để suy nghĩ và cân nhắc chính xác liệu rằng những gì mình sắp nói có thực sự hợp lý hay là chưa. Thời gian có vẻ kéo dài lâu như thế này thường là khoảng thời gian họ cần xâu chuỗi, sắp xếp mọi dữ kiện đã được đưa vào não bộ làm sao đó trở thành bảng thống kê hoàn hảo nhất có thể. Chính vì lẽ này mà mọi lời nói của người hướng nội khiến người khác cảm thấy được sự tin tưởng và chắc chắn trong lập luận của mình. Lợi thế này giúp họ có thể thăng tiến nhanh hơn trong công việc.

Sau ngày làm việc mệt mỏi, điều mà người hướng nội cần nhất đó là không gian yên tĩnh để có thể tiếp tục tận hưởng cuộc sống này, dù họ biết sẽ còn rất nhiều thách thức. Họ sẽ không nói gì cả, chỉ nhắm mắt lại và lắng nghe được trái tim mình đang mách bảo hay thôi thúc họ làm điều gì đó. Đây vẫn là cách thức mà họ vẫn thường hay thực hiện để vào vùng tĩnh tâm của mình.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *