Home / Review sách / Review sách Rừng Na Uy

Review sách Rừng Na Uy

Rừng Na Uy
Tác giả: Haruki Murakami

Đôi nét về tác giả:
Murakami Haruki (Tiếng Nhật: 村上 春樹, âm Hán Việt: Thôn Thượng Xuân Thụ), sinh năm 1949 tại Kyoto, là một trong những tiểu thuyết gia, dịch giả văn học người Nhật Bản được biết đến nhiều nhất hiện nay cả trong lẫn ngoài nước Nhật.

Từ thời điểm nhận giải thưởng Nhà văn mới Gunzo năm 1979 đến nay, hơn một phần tư thế kỷ hoạt động và viết lách, tác phẩm của ông đã được dịch ra khoảng 38 thứ tiếng trên thế giới, đồng thời trong nước ông là người luôn tồn tại ở tiền cảnh sân khấu văn học Nhật Bản. Murakami đã trở thành hiện tượng trong văn học Nhật Bản Đương đại với những mỹ danh “nhà văn được yêu thích”, “nhà văn best-seller”, “nhà văn của giới trẻ”.

Review sách:
“Rừng Na Uy” Cuốn sách lấy bối cảnh nước Nhật năm 1960, khi mà thanh niên Nhật Bản cũng như thanh niên các nước khác đang đấu tranh chống lại những định kiến tồn tại trong xã hội.

“Không có chân lí nào có thể làm dịu được nỗi đau buồn khi chúng ta mất một người yêu dấu. Không một chân lí nào, một tấm lòng trung thực nào, một sức mạnh nào, một tấm lòng từ ái nào, có thể làm dịu được nỗi đau buồn ấy. Chúng ta chỉ có thể chịu đựng nỗi đau ấy cho đến tận cùng và cố học được một điều gì đó, nhưng bài học ấy cũng lại chẳng có ích gì nữa khi chúng ta phải đối mặt với một nỗi đau buồn mới sẽ ập đến không biết lúc nào.”

Bước vào “Rừng Na Uy” để khám phá ra nỗi buồn Nhật Bản thời hiện đại. Trong nỗi ưu tư và cô đơn như một định mệnh đã cài đặt nơi những người mới lớn, trong sự tuyệt vọng của những tâm hồn trong sáng sẵn sàng hy sinh thân mình để khỏi thỏa hiệp với cuộc sống thế gian.

Câu chuyện bắt đầu bằng một chuyến bay trong một ngày mưa tầm tã trên nước đức, khi một người đàn ông bất chợt nghe được bài hát “Norwegian Wood” của The Beatles mà người con gái anh yêu ngày xưa, mối tình đầu của anh, vẫn thích nghe. Từ đó, anh bắt đầu hồi tưởng về những ngày tháng tuổi 20 của mình, khi anh vẫn là chàng sinh viên trẻ Toru Wannabe. Chàng trai trẻ ấy vẫn luôn cùng đi dạo lang thang khắp nơi trên những con phố của Tokyo cùng với người bạn gái Naoko, mối tình đầu của mình. Cái chết của Kizuki, người bạn thân của Toru và cũng là bạn trai cũ của Naoko, đã để lại một vết thương quá lớn trong trái tim của họ và hai con người ấy đã phải nương tựa vào nhau để sống, để tồn tại. Đây có lẽ là một câu chuyện tình đẹp nếu như Naoko đủ mạnh mẽ để vượt qua những nỗi đau của quá khứ. Sau thời gian dài bên nhau, tình yêu chân thành của Toru vẫn không đủ để chữa lành những vết thương trong cô. Cô vẫn không thể hòa nhập lại với cuộc sống thực tại và nỗi ám ảnh về quá khứ vẫn luôn đeo bám tâm trí cô. Cuối cùng cô phải chuyển đến sống ở một khu điều trị tâm lý và sau một thời gian cô tìm đến cái chết để giải thoát cho mình. Toru sau cái chết của Naoko đã vô cùng suy sụp và trở nên vô định. Thế nhưng cậu nhận ra, cậu vẫn phải tiếp tục sống vì Kizuki và cả Naoko, vẫn phải tiếp tục tiến lên phía trước, rồi cậu đã bắt đầu một tình yêu mới với cô bạn Midori

Cùng thoát thai từ nỗi buồn thương trong sáng về tồn tại, Rừng Na Uy, bài hát năm nào của Beatles, đã được lấy làm tên gọi cho cuốn tiểu thuyết tình yêu ngọt ngào và u sầu của Haruki Murakami. Bước vào cõi sống của Rừng Na Uy, qua sự sớm cô đơn như định mệnh của những người trẻ tuổi, qua mối tình tay ba vừa quấn quýt xác thân vừa u mặc sầu bi của Naoko-Toru-Midori, người ta cảm thấy ngỡ ngàng trước tình yêu như là nơi trú ngụ duy nhất của người đàn ông và người đàn bà trên thế gian này, và khám phá ra một nỗi buồn mênh mang, trống vắng rất Nhật Bản của thời hiện đại. Trong nỗi ưu tư và cô đơn như một định mệnh đã cài đặt nơi những người mới lớn, trong sự tuyệt vọng của những tâm hồn trong sáng sẵn sàng hy sinh thân mình để khỏi thoả hiệp với cuộc sống thế gian. Và tình yêu đã là nơi trú ngụ duy nhất. tình yêu và sự giải phóng của xác thân bao bọc lấy nó, làm cho người đàn ông và người đàn bà có thể yêu nhau với tất cả những gì có thể trước cuộc đời ngắn ngủi và quý giá. Với ý nghĩa đó, mối tình tay ba Naoko-Toru-Midori đã lay động hàng chục triệu độc giả trên toàn thề giới trong một tác phẩm được coi là tuyệt bút của Murakami.

Trong một số cách nhìn thì đây là một quyển sách u sầu và tăm tối. Nhưng nếu nhìn ở khía cạnh thoáng hơn thì nó khá tinh tế và lạc quan trong một vài tình tiết. Điều này phụ thuộc vào cách bạn nhìn nhận và tâm trạng của bạn khi đọc nó. Dù sao thì đây cũng là một kiệt tác của Murakami với một phong cách đặc biệt. Các nhân vật Toru, Naoko, Midori, Reiko và Nagasawa đều xuất sắc theo cách riêng của họ. Bị mắc kẹt giữa những gì họ mong muốn và những gì họ nghĩ là lý tưởng, họ thường kết thúc những quyết định mà bản thân họ không thể hiểu được. Toru ngày càng bị giằng xé giữa nghĩa vụ với Naoko và tình cảm của anh dành cho Midori. Naoko xa cách và khép kín cảm xúc nhưng Midori sẵn sàng yêu anh. Tuy nhiên, chính sự thiếu quyết đoán của Toru đã khiến anh sống một cuộc đời với tình cảm giản dị, tình bạn không thoải mái, bị cô lập cưỡng bức, sự hối tiếc chân thành và những u sầu đi kèm. Naoko là một nhân vật khác nhau hoàn toàn. Yếu đuối và chán nản, cô không thể thoát ra khỏi vỏ bọc của mình và hạnh phúc. Midori cũng kỳ dị, cô nói dối về gia đình, đối xử với Toru một cách kỳ lạ, không thể thoát khỏi bạn trai và vẫn còn yêu Toru. Độ sâu của mỗi nhân vật và cách họ bị cuốn vào nỗi đau là những gì làm cho cuốn sách này trở nên hấp dẫn như vậy.

Haruki Murakami tạo ra một mạng lưới các cốt truyện phức tạp – liên kết và chồng chéo. Ngay cả những câu chuyện hậu trường của các nhân vật phụ và mối quan hệ của họ với các nhân vật chính cũng rất thực tế và thú vị đến nỗi khó có thể không ngạc nhiên trước sự tài tình của tác giả. Mặc dù ông không đi sâu vào triết học, nhưng các nhân vật bằng cách hành động và trò chuyện của họ chia sẻ những bài học đáng để học hỏi và những triết lý sâu sắc.

Trích những đoạn hay trong sách:
“Nhưng ai có thể nói cái gì là tốt nhất? Đó là lí do bạn cần phải nắm chắc bất cứ thứ gì xảy ra với bạn về nơi mà bạn có thể tìm thấy tình yêu, và đừng lo lắng về người khác quá nhiều. Kinh nghiệm của tôi chỉ ra rằng ta không có hơn hai hay ba cơ hội như thế trong đời, và nếu ta để tuột mất, ta sẽ hối hận trong suốt quãng đời còn lại.”

“Tôi luôn thèm muốn tình yêu. Có lần, tôi đã muốn biết việc làm sao để được lấp đầy bởi nó – được đắm chìm trong tình yêu mà tôi không thể chịu được nữa. Chỉ một lần thôi.”

“Khi ta yêu, điều tự nhiên nhất đó là hãy tha thiết với nó. Đó là những gì tôi nghĩ. Đó cũng là một dạng chân thực mà thôi.”

“Thật khủng khiếp khi làm tổn thương người mà ta thực sự quý mến mà lại không biết như thế.”

“Nhưng có ai dám bảo chỉ thế mới là tốt đẹp nhất đâu? Cho nên cậu cần phải chộp lấy bất kì cơ hội hạnh phúc nào mà cậu có, và đừng áy náy vì người khác nhiều quá. Kinh nghiệm của tôi là chúng ta chỉ có độ hai hoặc ba cơ hội như thế trong đời và nếu để lỡ thì sẽ phải ân hận cho đến chết vậy.”

“Tôi vẫn luôn thèm được yêu. Dù chỉ một lần thôi. Tôi muốn biết được yêu đầy phần mình nó ra sao, đầy đến mức không thể chịu được nữa ấy. Chỉ một lần thôi.”

“Không, ngay cả tớ cũng không ngu như thế. Tớ đang chờ sự ích kỉ. Sự ích kỉ hoàn hảo. Giống như, tớ nói rằng mình muốn ăn bánh dâu tây. Và cậu dừng hết mọi việc đang làm để chạy đi mua cho tớ. Và khi cậu thở hết hơi trở về, quỳ xuống và dâng miếng bánh dâu tây cho tớ. Và tớ nói mình không muốn nó nữa rồi ném ra khỏi cửa sổ. Đó là thứ tớ đang tìm.”

“Mình muốn cậu luôn luôn nhớ đến mình. Cậu sẽ nhớ rằng mình đã tồn tại, rằng mình đã đứng cạnh cậu ở đây như thế này chứ?”

“Tôi chẳng có gì nhiều để chuyện trò với ai mà chỉ lui thui với những cuốn sách của mình. Tôi thường nhắm nghiền
mắt lại, chạm tay vào một cuốn sách quen thuộc rồi rút lấy hương vị của nó vào sâu thẳm lòng mình. Thế là đủ để tôi hạnh phúc…”

“Cậu không thấy là sẽ rất tuyệt nếu vứt bỏ hết mọi thứ và mọi người để đến một nơi mà mình không biết một ma nào cả ư? Nhiều lúc mình chỉ thích làm như thế.
Thực sự là nhiều lúc mình đã muốn, rất muốn làm như thế. Đấy, giả dụ như tự nhiên cậu tốc tớ đến một nơi thật xa, thật xa, và tớ sẽ sản xuất cho cậu một lũ con khỏe như trâu, và từ ấy chúng mình sẽ mãi sống hạnh phúc, cứ việc lăn lộn dưới sàn nhà.”

“Cậu yêu tớ nhiều đến mức nào?” Midori hỏi.
‘Đủ để khiến mọi con hổ trên thế giới tan chảy thành bơ,’ Tôi trả lời.”

“Chuyện gì sẽ xảy ra khi con người mở lòng mình ra? . “Họ sẽ thấy tốt hơn.”

“Tớ không biết cậu sẽ làm gì tớ, nhưng tớ không muốn cậu làm tớ phải đau khổ. Quá đủ rồi. Bây giờ tớ muốn hạnh phúc.”

“Kí ức thật ngộ. Khi ở trong tình cảnh, tôi khó mà để ý đến nó. Tôi chưa từng dừng lại để nghĩ về nó như thứ gì khác mà sẽ để lại ấn tượng lâu dài, chắc chắn sẽ không bao giờ hình dung rằng mười tám năm sau tôi sẽ nhớ lại rõ ràng đến thế. Tôi đang nghĩ về bản thân minh. Về cô gái xinh đẹp đang lướt qua.
Tôi đang nghĩ khi hai đứa bên nhau, rồi lại về chính bản thân mình. Đó là cái tuổi, cái đoạn mà trong đời khi mọi cảnh trí, mọi cảm xúc, suy nghĩ chỉ quay quanh bản thân mình, giống như chiếc boomerang vậy. Và tệ hơn, tôi đang yêu. Mối tình đầy khúc mắc. Đầu óc tôi không thể để ý đến mọi thứ xung quanh được.”

“Yêu người khác là một điều tuyệt vời, và nếu tình yêu ấy là chân thành, chẳng ai cuối cùng lại bị ném vào một mê
cung cả. Cậu phải thành thật với chính mình hơn mới được.”

“Không có chân lí nào có thể làm dịu được nỗi đau buồn khi chúng ta mất một người yêu dấu. Không một chân lí nào, một tấm lòng trung thực nào, một sức mạnh nào, một tấm lòng từ ái nào, có thể làm dịu được nỗi đau buồn ấy. Chúng ta chỉ có thể chịu đựng nỗi đau ấy cho đến tận cùng và cố học được một điều gì đó, nhưng bài học ấy cũng lại chẳng có ích gì nữa khi chúng ta phải đối mặt với một nỗi đau buồn mới sẽ ập đến không biết lúc nào.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *