Home / Review sách / Review sách Người Đua Diều

Review sách Người Đua Diều

Người Đua Diều
Tác giả: Khaled Hosseini

Đôi nét về tác giả:
Khaled Hosseini ( sinh ngày 04/03/1965) là một tiểu thuyết gia và dược sĩ người Hoa Kỳ. Tên tuổi ông trở nên nổi tiếng nhờ hai cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình, Người đua diều và Ngàn mặt trời rực rỡ bán được 38 triệu bản trên toàn thế giới. Ngoài ra, Người đua diều đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên năm 2007

Review sách:
“Người đua diều” một câu chuyện hồi ức nói về tình bạn, sự phản bội và chuộc tội. Cuốn sách lấy bối cảnh đất nước Afghanistan, một đất nước chỉ toàn chiến tranh giết chóc, vô cùng tàn khốc, sự tàn sát đẫm máu đến những người dân vô tội của những phần tử Taliban, sự kỳ thị chủng tộc người Hazaras

Câu chuyện kể về tình bạn giữa hai cậu bé Amir và Hassan. Amir từng sống ở Kabul là thủ đô của Afghanistan cùng với bố cậu là Baba, hai bố con người giúp việc là ông Ali và Hassan, cùng với người chú thân thiết bạn của Baba – Rahim Khan.

Amir mất mẹ ngay lúc sinh ra, Hassan thì sau khi sinh mẹ cậu đã bỏ đi. Cả hai đều không được nhìn thấy mẹ và cùng được nuôi lớn dưới bầu sữa của một bà người làm mà Baba đã thuê về. “Có một tình anh em giữa những con người được bú cùng một bầu vú mẹ, tình máu mủ mà ngay cả thời gian cũng không thể phá vỡ.”

Baba của Amir là con người mạnh mẽ, nghĩa khí, giàu có và luôn giúp đỡ mọi người. Amir có tuổi thơ được lớn lên sung sướng nhưng Hassan thì không được như vậy, Hassan khi đó bị coi là người chủng tộc Hazara là chủng tộc bị kỳ thị, người bố Ali lại bị tật ở chân và mẹ cậu lại có nhiều điều tiếng nên cậu rất hay bị trêu chọc.

Amir và Hassan đã cùng nhau chơi đùa vui vẻ, có thời gian trên những quả đồi, những con phố, cùng thả diều.
Amir cậu bé rất tôn sùng Ba Ba luôn mong muốn được ông yêu thương, luôn mong muốn Baba chỉ của riêng mình. Nhưng bởi Baba của cậu cũng có những bí mật, những giằng xé của tâm hồn nên vô tình đã mang đến cho Amir những suy nghĩ không hay. Cậu đã nghe được rằng Ba Ba mong muốn cậu mạnh mẽ, thích bóng đá như Baba nhưng mà cậu lại thích đọc sách và viết truyện mà Baba thì không coi trọng những thứ đó. Khi có Hassan cậu đã có những suy nghĩ về việc Baba yêu quý Hassan, hay có lẽ vì cậu mà mẹ cậu mất nên Baba không yêu quý cậu.

Hassan là cậu bé ngoan ngoãn và rất thích Amir, cậu đối với Amir là tình cảm yêu quý chân thành không một chút suy nghĩ. Chỉ cần là Amir muốn cậu sẽ làm, có thể nhận hết lỗi lầm, có thể bảo vệ Amir dù cậu cũng đang run lên vì sợ hãi. Hassan dù không biết đọc, biết viết nhưng vẫn luôn yêu thích những câu chuyện kể của Amir. Cậu bé động viên Amir bằng việc yêu thích và khẳng định rằng Amir sẽ trở thành một nhà văn giỏi.

Mọi chuyện rất đẹp đẽ cho đến khi bi kịch ập đến ngay sau chiến thắng huy hoàng của họ trong một trận đấu diều ở địa phương. Một ngày mùa đông năm 1975, Trong trận đấu diều cuối cùng của họ, cả hai đã xuất sắc giành chiến thắng. Và để lấy được tình yêu của Baba, Amir phải đem con diều đã bị cậu đánh bại về nhà. Cũng chính bởi lẽ đó mà Hassan vì ra sức bảo vệ chiếc diều xanh, chiến lợi phẩm của Amir đã bị bọn trẻ xấu hành hung và nhục mạ. Trong khi đó Sự nhu nhược và hèn nhát đã cản bước Amir cứu bạn, nhưng Hassan “Vì cậu, cả ngàn lần rồi” Dứt lời, Hassan một mạch chạy về hướng con diều rơi và đến tối cậu trở về với chiếc diều đó. Đó cũng là cái ngày định mệnh khó quên của Amir.

Trong cái ngõ nhỏ tối tăm, hèn nhát trong Amir đã khiến cho cậu phải sống trong ân hận suốt hai mươi sáu năm sau. Amir không đủ dũng cảm để đấu tranh, không thể coi Hassan là một người bạn thực sự, luôn có sự nhỏ nhen trong con người cậu không được ai hóa giải, không thể chia sẻ cùng ai và cái khát khao tình yêu của Baba luôn khiến cậu sợ hãi khi để lộ sự thật. Khi nhận được món quà sinh nhật của Hassan và bố cậu ông Ali có lẽ đã khiến cho Hassan xấu hổ bởi tình cảm chân thành mà cậu nhận được. Trong khi cậu đang bị gặm nhấm bởi bí mật của mình, món quà kia đã khiến cho cậu cảm thấy bản thân càng xấu xa, không thể đối diện với điều này cậu đã làm cho Hassan và bố phải rời khỏi nhà.

Chiến tranh xảy ra tại Afghanistan, Amir và cha lên đường đi sang Mỹ kiểu dân tị nạn, phải ở hầm, đi trên xe chở xăng dầu. Bố cậu người con của Afghanistan đã mang theo ít đất của quê hương đặt gần nơi tim mình. Ở đâu con người ta cũng đều yêu quê hương, đều mong cuộc sống yên bình, và cũng có nhiều cách để thể hiện tình yêu của mình.

Sau nhiều năm rời khỏi quê hương, khi Baba đã mất, cậu đã lấy vợ thì tình cờ nhận được cuộc điện thoại của chú Rahim Khan và cậu biết rằng đã đến lúc rồi. Cậu lên đường đến Pakistan gặp người chú thân thiết Rahim Khan người đã hiểu cậu hơn cả Baba, đã góp phần giúp cậu thực hiện ước mơ viết văn. Bây giờ đã đến lúc Amir quay trở về quê hương Afghanistan để chuộc lại lỗi lầm của mình năm xưa. Amir trở lại Afghanistan để cứu con trai Hassan khỏi tay bọn Taliban là con đường duy nhất để Amir chuộc lỗi với người bạn, người em cùng cha khác mẹ Hassan đã chết dưới họng súng Taliban. Giờ đây Afghanistan hiện lên bởi những phố xá mà bọn trẻ con phải đi ăn xin, không có những thanh niên, những người cha, không còn cây cối bởi người ta lo sợ bọn bắn tỉa, chẳng có thịt và đồ ăn. Những trại trẻ mồ côi với những đứa trẻ chen chúc và có thể chết bất cứ khi nào, rồi nạn lạm dụng trẻ em, những kẻ nhân danh Hồi giáo với những màn hành hình kinh khủng.

“Người đua diều” là một câu chuyện chân thực về nghịch cảnh chiến tranh cũng như những thành kiến sắc tộc của đất nước Afghanistan đã đẩy hai người bạn, hai người anh em Amir và Hassan vào hoàn cảnh trớ trêu. Tác phẩm là một bức tranh bi thương về mất mát, lỗi lầm. Tuy nhiên, ngời sáng lên trong đó là vẻ đẹp nhiệm màu của tình yêu, tình bạn đã hàn gắn những nỗi đau trong cuộc sống. Đọc tác phẩm, ta hiểu thêm nhiều điều về con người và văn hóa Afghanistan. Đặc biệt, mình rất ấn tượng với hình ảnh những trận đua diều, đó vừa là một hình ảnh đẹp về tuổi thơ của tình bạn, lại vừa mang đến một kết thúc trọn vẹn khép lại những nỗi đau!

Những đoạn trích hay:
“Chỉ có duy nhất một tội lỗi. Và đó là trộm cắp… khi con nói dối, thì con đã ăn cắp quyền được biết sự thật của người khác.”

“Khi con giết một người, con ăn cắp một cuộc đời. Con ăn cắp quyền làm vợ của một người đàn bà, cướp cha của lũ trẻ. Khi con nói dối là con ăn cắp quyền của ai đó được biết sự thật. Khi còn lừa bịp, con ăn cắp quyền được ngay thẳng. Con có hiểu không?”.

“Đôi khi thậm chí chỉ cần một ngày, cũng có thể thay đổi toàn bộ cả cuộc đời…”

“Một cậu bé không thể chịu đựng bản thân mình sẽ trở thành một người đàn ông không thể chịu đựng bất cứ điều gì.”

“Luôn có một con đường để tốt đẹp trở lại”

“Vì cậu, cả ngàn lần rồi.”

Nhận định:
“Câu chuyện về hai cậu bé từng là bạn của nhau ở Afghanistan, cũng chính là một tác phẩm phi thường về văn hóa.” – (San Francisco Chronicle)

“Một tiểu thuyết đẹp đẽ… nằm trong số những tác phẩm được viết ra tinh tế và khơi gợi nhất cho tới giờ phút này… Một câu chuyện làm cảm động trái tim về một tình bạn khác thường… Đó cũng là một tác phẩm thuyết phục kỳ lạ, về mối quan hệ mong manh giữa cha và con, giữa con người và thần thánh, giữa cá nhân và đất nước. Huyết thống cùng sự thủy chung đã là sợi dây nối buộc câu chuyện của họ vào một trong số những cuốn sách trữ tình, cảm động và bất ngờ nhất của năm.” – (The Denver Post)

“Một bức họa rực rỡ về Afghanistan ba mươi năm trước.” – (The Wall Street Journal)

“Đây là một trong những câu chuyện sẽ ở lại trong tâm trí bạn trong nhiều năm nữa. Những chủ đề văn học và nhân sinh đã tạo nên một cấu trúc tiểu thuyết tuyệt vời: tình yêu, danh dự, tội lỗi, sợ hãi và cứu chuộc.” – ( Isabel Allende)

“Hosseini đã dùng tới cả sự dịu dàng lẫn nỗi kinh hoàng; giấc mơ California và cơn ác mộng Kabul có vai trò ngang nhau… Một truyện kể cuốn hút, một ngụ ngôn sâu sắc.” – (Globe and Mail)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *