Home / Review sách / Review sách Không Nỗ Lực Đừng Tham Vọng

Review sách Không Nỗ Lực Đừng Tham Vọng

Không Nỗ Lực Đừng Tham Vọng
Tác giả: Lý Thượng Long

Đôi nét về tác giả:
Lý Thượng Long (Sinh 18/04/1990) là nhà văn, biên kịch nổi tiếng ở Trung Quốc. Anh là tác giả trẻ sở hữu lượng sách bán ra lên đến hàng triệu cuốn. Trong môi trường cạnh tranh quá mức khốc liệt như ở Trung Quốc, số lượng tác giả trẻ có thể đạt được những thành tích như vậy không nhiều.

Anh là tác giả của những cuốn sách vô cùng hấp dẫn và ý nghĩa về tuổi trẻ, về hoài bão và giấc mơ của những người đang ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp. “Không nỗ lực đừng tham vọng” là một trong những cuốn sách ấy, là kim chỉ nam cho những người trẻ đang trên con đường thực hiện mục tiêu , giấc mơ cuộc đời mình.

Review sách:
Cuộc sống xã hội ngày một thay đổi, ước mơ của chúng ta – của tuổi trẻ giờ đã ít nhiều bị ảnh hưởng, đâu còn có lí tưởng theo đuổi đam mê, đâu còn là sự bồng bột tuổi trẻ, đâu còn khát vọng rực cháy… Không thể phủ nhận những điều đó là không tồn tại nhưng nó chỉ là số ít. Có những thứ không phải do chính chúng ta tự quyết, xã hội quyết định, ngành nghề quyết định, chỉ có “lao đầu” vào đấy mới có cơ hội việc làm. Mặc cho chúng ta nghĩ gì và chỉ biết chạy theo xu hướng.

Ngày còn nhỏ, nếu ai đó hỏi ta: “Ước mơ của con là gì?”, ắt hẳn câu trả lời rất đa dạng, thậm chí là to tát, phi thực tế: là phi hành gia, là siêu nhân,… Người lớn mỉm cười khích lệ, ủng hộ ước mơ đó và ta chẳng bao giờ ngại nói ra những điều mình muốn. Nhưng khi lớn lên, ta luôn phải cân nhắc đối với việc nói về những ước mơ của chính mình bởi ta bắt đầu có đủ nhận thức để sợ – sợ những định kiến, những lời nói không hay về nó. Ta gián tiếp để cho những ước mơ của bản thân chết yểu từ trong phôi thai.

Ai đó đã từng quan niệm rằng: “Hiện thực xảy ra hai lần, đầu tiên là trong đầu của bạn, sau đó mới là trong thực tế”. Vậy điều gì kết nối hai lần hiện thực ấy lại với nhau thành một chỉnh thể thống nhất? Là ước mơ. Hãy xem hiện thực là một bức tranh hoàn chỉnh. Hiện thực “xảy ra trong đầu” là những nét phác thảo đầu tiên, tuy sơ khai, giản đơn nhưng lại là những nét vẽ quan trọng, mang tính định hình kết cấu cho toàn bộ bức tranh. Hiện thực “xảy ra trong thực tế” là những màu sắc được sử dụng trong bức tranh ấy. Và chỉ có ước mơ mới giúp ta dốc hết tâm huyết và nỗ lực để hoàn thiện bức tranh hiện thực của đời mình bằng những gam màu tươi tắn nhất.

“Hãy nỗ lực trước khi tham vọng” Cuốn sách Không nỗ lực đừng tham vọng của tác giả Lý Thượng Long sẽ đem đến cho bạn những góc nhìn mới mẻ và lập luận sắc bén về quan điểm Hãy nỗ lực trước khi tham vọng một điều gì đó, nếu không bạn chỉ là kẻ viển vông. Để thể hiện sâu sắc nội dung đó, cuốn sách đem đến 4 chương rất thú vị, gồm:
Chương 1: Nỗ lực phải tương xứng với tham vọng
Chương 2: Người luôn tiến bộ sẽ không bị già đi
Chương 3: Luôn đem đến cuộc sống bất ngờ đầy màu sắc
Chương 4: Rồi sẽ đến một thời khác, chúng ta đột nhiên thấy mình đã trưởng thành

Cuốn sách sẽ giúp bạn hiểu rõ được giá trị của nổ lực, tham vọng là một xúc tác có thể giúp bạn có nhiều năng lượng tích cực để hướng tới mục tiêu bạn cần, nhưng đừng để tham vọng đi quá xa, đi sai và vô tình sẽ cho bạn những thất bại đáng tiếc.

Nỗ lực,cầu tiến hướng tới những điều hoàn mỹ là mục tiêu của bao người, nhưng hãy điều tiết nó, và cân bằng vì điều hoàn mỹ là một thứ rất khó đạt được. Đôi khi hướng quá sâu vào những điều hoàn mỹ, cầu toàn trong mọi việc sẽ khiến bạn thực sự mệt mỏi và chán nản đấy.

Hãy nỗ lực và nỗ lực thật nhiều trước khi bạn nghĩ đến tham vọng xa xôi hơn, vốn dĩ vùng đất cho những kẻ mơ mộng chỉ có trong truyền thuyết. Hãy nỗ lực cho hiện tại, cho thành công của hiện tại. Và đừng vội nản chí vì những thất bại, hãy xem chúng là những thử thách những bài học trên con đường chúng ta đi chinh phục những giấc mơ có thật.

Tuổi trẻ thì có quá nhiều sức khỏe nhưng lại yếu đuối đến dường nào, khi chẳng dám làm gì, chẳng dám bước tới. Tuổi trẻ là quá khỏe mạnh nhưng cũng quá lười biếng khi chả muốn vận động. Tuổi trẻ là thật sự trẻ để rồi già hay mãi mãi chỉ là chẳng muốn già, khi chẳng dứt mình ra khỏi những cám dỗ cuộc đời rồi một ngày nào lại ân hận. Hay là cảm thấy an nhàn chẳng muốn thay đổi, chẳng dám mơ ước nữa. Tuổi trẻ là dám làm liều lĩnh bất chấp tất cả hay là bồng bột chẳng suy sét. Là vượt qua bản thân hay trở thành ngu ngốc và cố chấp. Tuổi trẻ là vì thấy mình trẻ nên còn nhiều thời gian,dùng sao cũng được, không là hôm nay thì ngày mai làm cũng được. Hay là vì chẳng biết để thời gian ở chỗ nào cho đúng, để ở đâu cho hợp lý rồi lại than vãn chẳng có thời gian để làm việc khác. Tuổi trẻ là cho chúng ta cơ hội để được làm nhiều thứ nhưng chúng ta lại đang lãng phí vì những điều không đáng.

Tuổi trẻ nồng nhiệt nhất là khi được sống với chính bản ngã của mình, dám ước mơ và dám thực hiện nó, tuy non nớt và khờ dại nhưng đáng để ta đánh đổi, đáng để ta sống đúng với tiếng gọi của trái tim. Chúng ta không vịn vào lý do “vì tôi còn trẻ” để ngụy biện cho những hành động của mình, chúng ta dùng nó để chứng minh rằng ta đang thực sự sống với nguồn sinh lực tràn trề nhất của đời người. Để rồi sau này, khi đã đi đến những cột mốc khác của cuộc đời, ngoảnh mặt lại ta vẫn có thể mỉm cười vì đã có một tuổi trẻ đầy màu sắc ước mơ, không phải hối hận vì những năm tháng sống hoài sống phí.

Khép lại cuốn sách tôi nhận thấy, tham vọng đúng hoàn cảnh, tham vọng tương đương với nỗ lực ta bỏ ra có thể là động lực cố gắng, là một liều doping hữu hiệu. Nhưng nếu quá tham vọng, quá ham muốn những gì vượt xa tầm với, muốn sớm sở hữu được nó trong khi mình chưa đủ khả năng sẽ chỉ mang lại tác dụng ngược mà thôi. Bởi trong cuộc sống Không có gì là hoàn hảo tuyệt đối

Như Francis Quarles đã nói “Trái tim thật nhỏ, nhưng lại khao khát những điều to lớn. Nó chẳng đủ để làm bữa tối của một chú diều hâu, thế nhưng toàn bộ thế giới đều không đủ đối với nó”

Những người cầu toàn sẽ hoàn thành đầy đủ những mục tiêu đề ra một cách hoàn mỹ nhất, điều đó cũng có lợi trong hoàn cảnh nhất định nhưng nhìn chung toàn diện thì hại nhiều hơn lợi. Quá cầu toàn sẽ khiến ta không thể thích ứng, khó chấp nhận hiện thực, hoàn cảnh rồi khiến ta mệt mỏi và “đuối nước” giữa dòng chảy của thời gian và cuộc đời, dần cũng sẽ chán nản, thụt lùi và bỏ cuộc như quá tham vọng, để rồi thua cả một người tầm thường. Chẳng những thế, quá cầu toàn còn gây khó chịu cho mọi người xung quanh, khiến các mối quan hệ dần mờ nhạt.

Nói như vậy không phải cổ vũ những người không hề có ý chí cầu tiến, không hề có ham muốn gì để thành động lực phấn đấu hay cho phép mình sơ suất, cẩu thả vì nghĩ không cần hoàn mỹ, mà chúng ta phải biết chừng mực và giới hạn. Hai đặc tính trên xuất phát từ nhận thức nên có thể từ từ điều chỉnh được. Đừng để sau thật nhiều thất bại mới khiến bạn thay đổi. Hãy nhớ: “Đừng bao giờ chờ đợi một thứ gì đó thật hoàn hảo, vì rằng, không có ai hoàn hảo cả và vì rằng chỉ khi bạn yêu chúng, chúng mới trở nên hoàn hảo mà thôi!”

Kể cả khi đã cảm thấy bản thân đã cố gắng hết mức rồi nhưng không đạt được cố gắng như mong muốn thì đừng buồn. Điều thực sự đáng buồn là khi bạn không thực sự cố gắng để biết được kết quả là thành công hay thất bại mà thôi. Dù cố gắng hết mức mà vẫn thất bại thì vẫn thu nạp về trải nghiệm, bài học và hoài niệm sau này.
“Ai chờ đợi để làm nhiều điều tốt đẹp cùng một lúc sẽ chẳng bao giờ làm gì cả” – Samuel Johnson

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *