Home / Review sách / Review sách Hãy Chăm Sóc Mẹ

Review sách Hãy Chăm Sóc Mẹ

Hãy Chăm Sóc Mẹ
Tác giả: Shin Kyung Sook

Đôi nét về tác giả:
Shin Kyung-sook ( sinh 12/01/1963) là một nữ nhà văn, tiểu thuyết gia người Hàn Quốc.
Năm 2009 Hãy chăm sóc mẹ của Shin Kyung-sook xuất hiện như một điểm sáng chói của văn học Hàn Quốc. Không chỉ thành công về mặt thị trường khi bán được hàng triệu bản, tác phẩm còn được giới phê bình đánh giá cao, nổi tiếng vang xa khắp các nước châu Á. Tác phẩm được xuất bản tại 19 nước, trong đó có Mỹ.


Review sách:
Tác phẩm “Hãy Chăm Sóc Mẹ” của nhà văn Hàn Quốc Shin Kyung Sook mở đầu bằng khung cảnh xáo trộn của một gia đình. Mẹ bị lạc khi chuẩn bị bước lên tàu điện ngầm cùng bố ở ga Seoul. Hai ông bà dự định lên đây thăm cậu con. Bằng câu chuyện cảm động thấm thía về người mẹ đi lạc đường, tác giả dựng nên bức tranh rộng lớn về xứ sở quê hương, nơi cảnh trí và phong tục Hàn Quốc được khắc họa với vẻ đẹp tươi thắm nhưng thao thiết, đầy trắc ẩn. Những người con đi tìm mẹ, và họ mang theo dòng hồi ức riêng tư, lay động, vừa khao khát, vừa chống chếnh mất mát, thay phiên nhau dẫn người đọc trên một hành trình kép, tới những nẻo xa của một nền văn hóa độc đáo và tới những góc khuất sâu thẳm của trái tim.


Câu chuyện có rất nhiều ngôi kể, mỗi chương là lời kể, lời thú nhận của những người thân trong gia đình. Tuy khác nhau về câu chuyện nhưng các giọng kể vẫn rất nhẹ nhàng, từ tốn nhưng đầy thấm thía. Mỗi câu văn, mỗi lời tự sự đều mang một nỗi đau canh cánh mà đến người đọc cảm thấy như đang tự vấn chính mình.

Người con trai cả, anh Hyung chol là người được mẹ yêu thương, chăm sóc nhiều nhất. Đến độ nấu mì mẹ cũng nấu riêng cho anh. Từ nhỏ, anh luôn cố gắng học thật giỏi, anh mong muốn trở thành một công tố viên để có thể đưa người mẹ đã phải bỏ nhà ra đi vì thất vọng với bố anh trở về. Bố dẫn về nhà một người phụ nữ có làn da trắng hồng, cơ thể luôn tỏa mùi hương thơm ngát như mùi phấn trang điểm. Khi người phụ nữ đó đi qua cổng chính vào nhà, mẹ lại rời khỏi nhà bằng cửa sau. Anh luôn tự nhủ rằng mình phải cứng cỏi để đảm nhiệm vị trí người cha trong lòng những đứa em thơ của mình và chính lúc này đây Mẹ đặt hết niềm tin vào người con trai ấy: mẹ hy vọng rằng “anh sẽ trở thành công tố viên”

Mẹ luôn dặn anh “Nếu muốn trở thành công tố viên, con phải chịu khó học hành thật chăm chỉ. Cần cù hơn mức con nghĩ rất nhiều. Mẹ biết có người muốn trở thành công tố viên nên đã phải học ngày học đêm nhưng vẫn không thực hiện được giấc mơ và cuối cùng đã hóa điên.”

Nhưng cuộc sống lại chẳng như ước mong của mẹ, anh không thực hiện được điều đó nhưng anh chỉ suy nghĩ đơn giản: đó chỉ là một khát vọng không thành của tuổi trẻ. Anh đã không hề quan tâm đến ước mong lớn lao mà người mẹ luôn muốn anh hướng đến. Có lẽ anh không phải là người buồn nhất, mà người buồn nhất là mẹ anh!. Rồi anh cũng thành công trên con đường sự nghiệp khác và làm việc ở tập đoàn lớn nhất nước, năm anh 24 tuổi mẹ dẫn đứa em gái 15 tuổi vừa tốt nghiệp trung học lên thành phố sống cùng anh để anh chăm sóc. Người mẹ dặn “Em con là con gái nên nó phải được học hành nhiều hơn nữa. Dù gì thì con cũng phải tạo điều kiện cho em gái con được học hành ở thành phố. Mẹ không thể để nó sống cuộc đời như mẹ”. Rồi thời gian trôi qua người anh cả lập gia đình

Tiếp đến là Cô con gái thứ hai Chi-hon, đây cũng là nhân vật kể chuyện chính. Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố tại ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm. Cô tự hỏi tại sao bố không đi taxi mà lại đi tàu điện ngầm chứ? Lúc nào cô cũng nghĩ rằng mình là người hiểu rõ về mẹ. Nhưng khi lạc mất mẹ, cô mới chợt nhận ra đến mẹ sinh ngày tháng năm nào cô cũng không rõ. Chi-hon là người đứng ra viết thông báo tìm người lạc thay cho cả gia đình. “Ngoại hình: Tóc ngắn đã muối tiêu, xương gò má cao, khi đi lạc đang mặc áo sơ mi xanh da trời, áo khoác trắng, váy xếp nếp màu be”.

Trong tiềm thức của mình, Chi-hon vẫn nghĩ mẹ là người thường “bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang nhìn thẳng xuống từ trên cao”. Trong khi đó, những người qua đường đáp lại thông báo tìm người lạc của cô bằng miêu tả về một “một bà già cứ lững thững bước đi, thỉnh thoảng lại ngồi bệt xuống đường hay đứng thẫn thờ trước cầu thang cuốn”. Liệu đó có phải là người mẹ mà cả gia đình cô đang cất công tìm kiếm? Đối với cô hình ảnh về người mẹ là nỗi dằn vặt cả tinh thần lẫn thể xác. Cô bước đi mà hình ảnh của mẹ ẩn hiện ở mọi ngóc ngách, Cô tiếp tục hướng về tương lai nhưng tâm trí vẫn là một nỗi hoài niệm quá khứ về mẹ mà cô có lẽ chẳng bao giờ tha thứ được cho mình. Cô bất lực và bỏ cuộc, những những nỗi đau chẳng được như thế

Mãi sau khi mẹ mất tích được gần một năm, cô mới nhận thấy rằng những câu chuyện về mẹ đã chất đầy trong tâm hồn cô, không bao giờ vơi cạn. Cuộc sống thường nhật của mẹ cứ lặp đi lặp lại, không có điểm dừng. Những lời nói hằng ngày của mẹ, những lời mà khi còn ở bên mẹ, cô chẳng bao giờ suy nghĩ sâu xa, thậm chí đôi khi còn xem như thứ vô giá trị, nay lại dội ngược lên tâm trí cô như những con sóng cuộn trào. Cô đã hiểu ra một điều. Đó là vị thế của mẹ trong cuộc đời không hề thay đổi ngay cả khi chiến tranh đã đi qua, ngay cả khi gia đình này đã có của ăn của để.

Còn cô con gái thứ ba là dược sĩ đã lấy chồng và mở hiệu thuốc khi đang mang thai đứa con đầu lòng. Mãi đến khi chồng cô sang Mỹ hai năm để làm nghiên cứu sinh, cô mới đóng cửa quầy thuốc, công việc mà cô làm đến tận tới sau khi sinh đứa con thứ hai.  Lúc này cô nghĩ rằng cuộc sống bên Mỹ sẽ là một trải nghiệm quý báu cho lũ trẻ và quyết định cùng chồng sang Mỹ và tranh thủ nghỉ ngơi trong thời gian ở bên ấy, kể từ khi lập gia đình Cô cũng chưa một lần được nghỉ ngơi. Sau khi sinh thêm một đứa con nữa ở bên Mỹ rồi gia đình cô mới về nước, việc cơm nước cho gia đình năm người đều do một tay nó đảm đương.

Trong lúc nấu cơm cho gia đình cô chợt nhớ đến mẹ và mới tự hỏi: “Trong suốt bao nhiêu năm ngày nào mẹ cũng cặm cụi trong gian bếp cũ để lo cơm nước cho đại gia đình, lòng mẹ cảm thấy thế nào? Mẹ có yêu công việc bếp núc không?” Lúc còn thơ bé, cô cứ nghĩ công việc đó là của mẹ, mẹ chẳng có việc gì ngoài nấu ăn, giặt giũ,… Cô không biết được rằng mẹ cô cũng có những góc khuất tâm hồn, những điều thầm kín, những tình cảm lãng mạn của phụ nữ. Cũng là con gái nhưng khi lớn lên trở thành một người mẹ, cô mới thực sự hiểu được sự vất vả của mẹ mình.

Để đến khi mẹ lạc, những đứa con trong gia đình mới dần thấy được sự vô tâm, sự thờ ơ, dựa dẫm vào mẹ của chính mình. Và rồi, cái kết mà họ nhận được không thể nào bi lụy hơn. Khi đã nhận ra sai lầm thì họ cũng không còn cơ hội để thay đổi nữa. Thật xót xa biết bao khi ta thấy hình ảnh một người mẹ “bị thương ở mu bàn chân, đi đôi dép lê màu xanh, một bên dép cứa vào bàn chân chỗ gần ngón cái sâu đến nỗi miếng thịt long ra tạo thành vết rách sâu hoắm, ruồi muỗi vây quanh vết thương đang rỉ mủ…”. Lúc mẹ đang lo sợ, thầm gọi tên các con thì họ đang ở đâu? Chính những đứa con vô cảm, trái tim đông cứng đã làm người mẹ ra đi trong sự lạnh lẽo, cô đơn.

Lời tâm sự của người chồng, người cha, người đầu ấp tay gối một thời của người mẹ ấy. Trước khi ông mất dấu vợ ở ga tàu điện ngầm Seoul, vợ ông đơn thuần chỉ là mẹ của Hyong-chol. Mẹ của Hyong-chol như cái cây lúc nào cũng đứng nguyên một chỗ, cho đến khi ông thay mình đối mặt với thực tế là có thể không bao giờ gặp lại người vợ nữa. Một cái cây sẽ không bao giờ lay chuyển nếu không bị chặt hay nhổ đi. Sau khi mẹ của Hyong-chol bị mất tích, ông mới nhận ra rằng người mất tích chính là vợ mình. Hình ảnh người vợ mà ông đã gần như lãng quên suốt năm mươi năm qua đang hiện lên rõ ràng trong tâm trí ông. Chỉ sau khi vợ ông biến mất, bà mới trở nên hữu hình với ông, như thể cứ đưa tay ra là ông có thể chạm được vào bà.

Chỉ đến tận bây giờ, ông mới thực sự nhận ra tình cảnh của vợ mình vài ba năm gần đây. Cả câu chuyện đầy ắp nỗi cô đơn, nỗi xót xa khi không còn người yêu thương, chăm sóc ở bên cạnh. Ông cũng tự trách mình vì đã không làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha và đã đẩy người vợ vào một cuộc sống đầy vất vả, khổ đau. Ông suốt ngày chạy theo những thứ bên ngoài, thậm chí còn đem cả người đàn bà khác về nhà. Thử hỏi, ông ta có xứng đáng được gọi là người chồng hay không?

Xuyên suốt cuốn sách “Hãy Chăm Sóc Mẹ” là hình ảnh người mẹ can trường, một người với can đảm và mơ ước, với khát vọng và nỗ lực, với tình yêu cuộc sống và ý chí kiên cường, mặc cho bao nhiêu bất công của hoàn cảnh, bao nhiêu xô đẩy của cuộc đời, đã không ngừng nỗ lực để sống tốt và có ích, hoàn thành trách nhiệm của mình trong đời, và tận hưởng cuộc sống theo cách riêng của mình. Đó có lẽ là cách sống mà người ta nên lựa chọn cho mình trong cuộc sống của một người trưởng thành vốn nhiều gian truân và thử thách.

Có thể nói, Hãy chăm sóc mẹ là tiếng nói thức tỉnh của tác giả dành cho tất cả mọi người. Đó là sự thức tỉnh ấm áp, sự thức tỉnh mang cả nước mắt và nỗi đớn đau, ngấm lâu và ngấm sâu vào tận trong tiềm thức

Thông điệp từ cuốn sách:” Hãy yêu thương mẹ khi còn có thể, vì mẹ không sống mãi với ta.” Những người con trong đây chính là hình ảnh của chúng ta. Họ vẫn yêu thương mẹ đấy, nhưng họ thiếu sự quan tâm. Mẹ bị đau đầu, không ai biết. Mẹ mất tích, họ hét toáng vào mặt nhau chứ không phải hối hận vì đã không quan tâm mẹ sớm hơn. Quyển sách xoáy sâu vào suy nghĩ của những người con và khắc họa sâu sắc hình ảnh người mẹ lam lũ, không ngại gian khổ vì gia đình.

Trích câu nói hay:
1. Để kiếm tiền, mẹ đã làm đủ nghề, từ nuôi tằm, ủ mạch nha cho đến giúp làm đậu phụ. Nhưng cách tốt nhất để có tiền là không tiêu tiền, vì thế mẹ rất tiết kiệm. Đôi khi mẹ còn bán cả cây đèn cũ, viên đá kỳ cũ, cả chum vại cũ… cho những người mua đồ cũ từ nơi khác đến. Họ muốn mua những thứ đồ cũ mẹ đang dùng và mặc dù chẳng thấy mấy thứ đó có gì ghê gớm, mẹ vẫn đội giá lên rồi mặc cả như một người bán hàng thực sự. Lúc đầu có vẻ như mẹ bị lấn lướt nhưng về sau mẹ luôn giữ thế chủ động. Mẹ sẽ lẳng lặng lắng nghe yêu cầu của người mua rồi nói, “Thế thì chỉ cần đưa tôi bằng này tiền thôi.” Khi đó họ sẽ chế nhạo, “Ai mà đi bỏ từng đó tiền để mua cái thứ vô dụng ấy chứ?” Mẹ bèn vặn lại, “Thế thì ông đi đông đi đoài mua cái thứ này làm gì?” Nói rồi mẹ cầm món đồ lên vờ như không muốn bán. Những người mua đồ cũ lẩm bẩm bảo mẹ buôn bán rắn thế, nhưng rồi cũng đành trả tiền theo giá mẹ yêu cầu.

Khi phải mua thứ gì, mẹ không bao giờ trả đúng giá. Hầu hết mọi thứ mẹ đều tự làm lấy, thế nên khi nào mẹ cũng luôn tay luôn chân. Mẹ khâu vá, đan lát, không lúc nào hết việc đồng áng. Mẹ không bao giờ bỏ trống ruộng vườn. Vào mùa xuân, mẹ gieo hạt khoai tây trên các luống cày, trồng rau diếp, hoa cúc, cẩm quỳ, hẹ, các loại ớt và ngô. Mẹ đào những cái hốc nhỏ dưới hàng rào để trồng bí ngô xanh, tra hạt đậu xung quanh vườn. Mẹ còn trồng cả vừng, dâu tằm và dưa chuột. Suốt cả ngày mẹ không ở trong bếp thì ở ngoài vườn hoặc ngoài cánh đồng. Mẹ dỡ khoai tây, khoai lang, hái bí ngô xanh, nhổ bắp cải và củ cải đỏ. Công việc lao động của mẹ cho thấy rằng nếu không gieo hạt giống sẽ không có gì để thu hoạch. Chỉ những thứ không thể nảy nở từ hạt giống mẹ mới bỏ tiền ra mua.

2. “Nếu ai hỏi rằng con gái làm gì… mẹ con sẽ nói rằng con là nhà văn… Mẹ con còn mang cả quyển sách con viết nhờ một cô ở Ngôi nhà Hy vọng của trẻ mồ côi đọc cho nghe đấy. Con viết gì mẹ con đều biết hết. Cô gái đọc sách cho mẹ con kể rằng, mỗi khi được nghe đọc sách, khuôn mặt mẹ con lại rạng rỡ hẳn lên, còn cười nữa. Vì vậy, cho dù có việc gì đi nữa, con cũng phải viết tiếp cho thật hay vào con nhé! Mọi điều đều có một thời điểm thích hợp để nói ra… Suốt cả cuộc đời mình có khi bố đã không nói với mẹ con, có khi để tuột mất thời cơ, có khi lại đinh ninh mẹ con đã hiểu rồi. Giờ đây bố cảm thấy mình đã có thể nói ra mọi điều nhưng lại không có ai nghe cả. Chi-hon à?”

3. “Mẹ còn nhớ lần đầu tiên khi đi đôi dép vào chân con, mẹ đã rất phấn khích. Khi con chập chững bước về phía mẹ, mẹ cười sung sương mãi không thôi, dù có ai chất đầy ngọc ngà châu báu trước mặt thì mẹ cũng không thể cười giòn được như lúc ấy…”
( Trích sách “Hãy Chăm Sóc Mẹ” – Shin Kyung-sook )

Nhận định về tác phẩm:
– “Cuốn sách của tác giả nổi tiếng nhất Hàn Quốc này có thể làm mọi độc giả phải rơi nước mắt.” – Library Journal
– “Cảm động và ám ảnh.”  – Newsday
– “Phần đầu là câu chuyện về sự chuyển dịch của xã hội Hàn Quốc từ nông thôn ra thành thị, phần là khúc ca về sức mạnh của mối ràng buộc gia đình được hình thành từ sự quên mình của người phụ nữ; đây là một tác phẩm vô cùng cảm động.” – Kirkus Reviews
– “Nao lòng… Thấm thía… Người đọc sẽ tìm thấy sự đồng cảm trong câu chuyện về gia đình bán chạy nhất Hàn Quốc từ trước tới nay này.” – Publishers Weekly

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *