Home / Review sách / Review sách Đừng Đợi Kiếp Sau Mới Quan Tâm Nhau

Review sách Đừng Đợi Kiếp Sau Mới Quan Tâm Nhau

Đừng Đợi Kiếp Sau Mới Quan Tâm Nhau
Tác giả: Minh Mẫn

Đôi nét về tác giả:
– Minh Mẫn tên thật là Nguyễn Huyền Trang, sinh năm 1990. Minh Mẫn là một cây viết nữ 9X được nhiều bạn trẻ yêu thích, đã tốt nghiệp Đại học KHXH&NV Hà Nội.

Cô là người quản trị các trang mạng xã hội về văn học như Mạng xã hội văn học, Những truyện ngắn hay. Truyện của Mẫn được đông đảo độc giả theo dõi trên mạng, đặc biệt là các tác phẩm: Như một cơn gió lạ, Như tiếng dương cầm…Từng tập của truyện dài Trái đất tròn, lòng người góc cạnh mà Mẫn đang viết và đăng trên trang facebook cá nhân của mình được nhiều người dõi theo đón đọc.

– Du Phong tên thật là Nguyễn Tuấn Trung, hiện sống và làm phiên dịch viên tại TP Hạ Long, Quảng Ninh. 9X được biết đến với các tác phẩm thơ viết về tình yêu. Fan ưu ái dành tặng anh biệt danh là “hoàng tử thơ tình”. Bên cạnh đó, Du Phong cũng có khả năng sáng tác truyện ngắn và tản văn. Chàng trai không phải hot boy hay nghệ sĩ đình đám nhưng vẫn thu hút hơn 20.000 fan tại Facebook cá nhân và gần 100.000 lượt theo dõi fanpage.

Dù “gia tài” viết lách chưa nhiều, cái tên Du Phong vẫn chiếm vị trí nhất định trong lòng độc giả trẻ nhờ tâm huyết 9X đặt vào từng “đứa con tinh thần”.


Review sách:
“Đừng Đợi Kiếp Sau Mới Quan Tâm Nhau” là những lời tự sự, chiêm nghiệm của đôi bạn (giờ đã không còn) trẻ về những điều đã và đang đi qua trong cuộc đời mình. Đây cũng là một cuốn tản văn đầy tâm huyết của hai tác giả Du Phong – Minh Mẫn chủ yếu xoáy sâu về gia đình, những người thân thuộc nhất, những người thân đã khuất, viết cho thầy cô, bạn bè, viết cho những con vật nuôi từng coi là tri kỷ, viết cho những người rất thương nhưng chỉ còn lại đã từng, viết cho cả những ước mơ mãi chỉ còn là mơ ước.

“Đoạn đường mòn nhớ bước chân bé nhỏ,
Cánh cửa nhà mình vẫn đang bỏ ngỏ,
Nếu mệt mỏi quá, thì về”

“Trong đời, khoảnh khắc nào khiến bạn đau lòng nhất? Có thể với nhiều người, khoảnh khắc đau lòng nhất là khi họ bị ai đó bỏ rơi, bị người khác xem thường, hoặc khi nhận ra mình trong lòng một người lại chẳng hề quan trọng như mình vẫn nghĩ.”

“Bạn biết điều gì là bất hạnh không? Đó là bạn nhận ra mình không bao giờ có cơ hội được gặp người thân của mình, chỉ có thể tưởng nhớ về họ mà thôi. Bạn biết điều gì là bất hạnh nhất không? Đó là bạn vô tâm không nhận ra người thân của mình luôn ở ngay cạnh, hướng về bạn trong mòn mỏi, nhưng đến khi bạn nhớ đến họ thì cũng đã muộn rồi.”

Sau rất nhiều bài học, tôi hiểu ra rằng, số phận mang đến cho chúng ta nhiều người khác nhau, có người thoáng qua, có người ở lại. Nhưng không có gì là mãi mãi, cái tôi có thể làm là tận hưởng những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi, vậy thôi.’

Bằng những chiêm nghiệm của tuổi trẻ ,những câu chuyện đời thường xung quanh ta ,một sự pha trộn ấn tượng giữa văn và thơ ,lời văn giản dị dễ hiểu ta có thể cảm nhận được từng khung bậc cảm xúc qua mỗi nhân vật trong từng câu chuyện, có thể bắt gặp bản thân mình trong chính câu chuyện đó và nhận ra bản thân mình đã từng có những khoảnh khắc vô tình, bạc bẽo với người thân ,bạn bè và những người xung quanh ta. Và chính tôi cũng thế, chúng ta đều là những đứa trẻ tập làm người lớn, đều có những giây phút ta vô tình tổn thương những người yêu thương ta nhưng quan trọng nhất là qua những sai lầm đó ta nhận ra được điều gì là quý giá nhất và học cách trân trọng nó phải có những năm tháng đó ta mới có thể trưởng thành.

Thật may mắn vì tôi đã đọc được cuốn sách này tôi hiểu được cha mẹ đã hy sinh cho mình nhiều thế nào. Ngày bé ba mẹ hay quát mắng bắt ăn đúng bữa ngủ đúng giờ,cấm không cho yêu đương ,chơi bời với bạn bè về khuya,…(lúc đó chỉ mong mau lớn nhanh để được tự do) khi lớn rồi xa vòng tay ba mẹ sẽ chẳng còn ai ép mình ăn gì ngủ mấy giờ lại thấy tủi thân vô cùng, làm việc vất vả chỉ thèm được ngả lưng đúng giờ cho đỡ mệt hay khi yêu phải một vài người để họ làm tổn thương mình, khi bị người ta lừa,bị người dưng xa lạ bắt nạt ta mới  hiểu được sự khắt khe ngày đó tất cả là vì yêu, vì thương , vì cha mẹ là người từng trải, muốn tốt cho mình ,không hề có sự hẹp hòi độc đoán.

“Có thể bây giờ em không hiểu được nỗi khổ tâm của bố mẹ, em còn trách vì họ không đặt bản thân vào vị trí của mình để thông cảm cho mình. Nhưng khi đã trở thành bố mẹ, có những đứa con trân quý hơn báu vật, em mơi thương, mới xót, mới hiểu vì sao bố mẹ lại khắt khe, áp đặt mình nhiều như thế. Chỉ sợ khi em hiểu thì bố mẹ đã già rồi”

Sẽ có một ngày ta sẽ hiểu được trên đời này có duy nhất hai người họ yêu thương ta không tính toán điều gì.
Khoảnh khắc nào khiến các cậu nhận ra: ‘Mình phải lớn rồi’, ‘Ồ,mình đã già rồi!’, ‘Mình khác trước nhiều quá!’?

“Là khi tớ nhận ra mình đang biến thành phiên bản mà chính mình rất ghét hồi nhỏ, là khi nhận ra mình phải kiếm được nhiều tiền trước khi Ba Mẹ già thêm. Khi mình tha thứ được cho người làm tổn thương mình
– Còn với tớ là khi tớ buồn nhưng không lên facebook viết lan man nữa, tớ tự ôm vào lòng, tự khóc, tự lau nước mắt, rồi sáng hôm sau ra ngoài vẫn cười như chưa có chuyện gì xãy ra
– Là khi tớ không hơn thua với người khác khi người ta không thích mình, mà cứ im lặng làm việc của mình thôi
– Tớ nhận ra tớ trưởng thành hơn khi biết thông cảm cho bố mẹ và không cãi họ nữa
– Là khi em nhìn thấy tóc bộ ẹm cứ ngày càng bạc nhiều hơn, giá mà em đừng lớn nữa để bố mẹ mãi trẻ khỏe thì tốt biết mấy
– Là khi em hiểu được những hy sinh của Ba Mẹ và trân trọng những điều đó hơn bao giờ hết
– Mình giống bạn trên, biết lớn lên và biết thương những sợi tóc bạc trên đầu mẹ, biết đau cho những nhọc nhằn của Cha, biết tự chăm sóc nâng niu bản thân tốt hơn mà không phải dựa dẫm trông chờ ai. Nước mắt không còn rơi vì những chuyện không đâu, bản thân biết vượt qua mệt mõi của hôm nay đế dốc sức chạy hết cho ngày mai.
– Là khi nghĩ về tương lai sẽ nghĩ tới việc chăm sóc cho Ba Mẹ đầu tiên chứ không phải chăm sóc cho một ai khác, là khi nhận ra tình yêu gia đình là tình yêu lớn nhất”
Còn Bạn thì sao?

Con đường trưởng thành dù cô đơn đến nhường nào nhưng không còn cách nào khác.Thời gian không đợi bất cứ ai.
Em hãy nhớ :
– Đừng tiếc với ba mẹ, em càng trao cho ba mẹ nhiều thì em càng thấy tình yêu của mình so với sự hy sinh của họ là bé nhỏ.
– Người thật sự đau khi em khóc, tự hào khi em thành công, buồn khi em thất bại, vui khi em mỉm cười, chỉ có hai người họ thôi. Ba mẹ có tạo áp lực cho cuộc đời em, cũng chỉ vì muốn em vượt qua bão gió mà cứng cỏi hơn, mà đạt được những điều cuộc đời ba mẹ không bao giờ chạm tới.
– Khi còn cơ hội hãy lắng nghe và chia sẻ với hai người họ thật nhiều.
– Đừng yêu một ai hơn ba mẹ mình, đừng ở bên một người bắt em phải lựa chọn giữa gia đình người đó.
– Đừng bao giờ nghĩ tới việc vì một ai đó mà chối bỏ cuộc đời mình, từ bỏ lẽ sống và đam mê, từ bỏ chính mình, như vậy là có tội với đấng sinh thành nhiều lắm.Hơn bất cứ ai, ba mẹ là chỗ dựa vững chắc luôn rộng vòng tay đợi ta trở về.

Cuốn sách mang tới cho mình rất nhiều cảm xúc, mình nhận ra mình cũng từng là một đứa trẻ vô tâm, ích kỉ, hồi còn nhỏ cứ mong muốn được tự do. Khi lớn rồi, được tự do làm mọi thứ mình thích, khi yêu qua một vài người ta mới hiểu ba mẹ đã cố gắng thế nào để giúp ta tránh khỏi những nông nổi hời hợt tuổi mới lớn. Khi đi làm rời xa vòng tay ba mẹ, chẳng ai ở bên ép mình ăn gì ngủ mấy giờ, ta lại thấy tủi thân vô cùng. Chính những lúc như vậy chúng ta mới hiểu ba mẹ đã yêu thương ta nhiều như thế nào.

Với tất cả tâm huyết của hai tác giả Du Phong – Minh Mẫn. Đã tạo nên một cuốn tản văn đầy ý nghĩa thực sự rất sâu sắc.Lời văn tuy giản dị nhưng thấm đượm lòng người.Những câu chuyện đầy cảm động mà chân thật đã tốn không ít khăn giấy của mình vì mình bắt gặp được bản thân mình trong chính nhân vật đó, mình khóc vì mình đã từng vô tâm, ích kỉ làm tổn thương những người yêu thương mình thế nào.

Nhờ cuốn sách này đã giúp mình trưởng thành hơn rất nhiều, thấy yêu ba mẹ nhiều hơn và hiểu cho sự nghiêm khắc của ba mẹ.Mình biết ơn từ những điều nhỏ nhất, học cách cảm ơn mẹ sau mỗi bữa ăn, khen đồ ăn mẹ nấu, học cách can đảm nói lời xin lỗi khi vô tình làm ba mẹ buồn. Tưởng chừng chỉ là những điều đơn giản với ta nhưng lại là mong ước lớn lao của ba mẹ.

Trích đoạn hay:
“Nếu một ngày bạn thấy trong bếp mẹ dọn không còn sạch như trước;
Nếu một ngày bạn nhìn thấy những món ăn mẹ nấu không còn sạch sẽ cầu kỳ nữa;
Nếu một ngày bạn thấy nồi niêu xoong chảo không còn sáng bóng nữa;
Nếu một ngày bạn thấy hoa và cây cảnh của cha đang dần bị bỏ rơi;
Nếu một ngày bạn thấy tủ quần áo bị bao phủ đầy bụi;
Nếu một ngày bạn thấy rằng mẹ nấu ăn quả thực quá mặn;
Nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ thường quên tắt đèn;
Nếu một ngày bạn tìm thấy những thói quen của cha mẹ không còn nữa, hay là khi họ không còn muốn đi tắm mỗi ngày;
Nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ không ăn được trái cây giòn và rau xanh nữa;
Nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ thích ăn rau nấu nhừ một chút;
Nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ thích ăn cháo;
Nếu một ngày bạn thấy rằng những hành động và phản ứng của họ chậm hơn rồi;
Nếu một ngày bạn nhìn thấy khi ăn cơm cha mẹ ho không ngừng, đừng lầm tưởng rằng họ đang bị cảm mạo hay bị ho thông thường..
Nếu một ngày bạn thấy họ không còn thích ra ngoài..
Nếu có một ngày như vậy, tôi muốn nói với bạn rằng, bạn phải chấp nhận rằng cha mẹ bạn đã già, đã thực sự cần đến sự quan tâm chăm sóc của con cái rồi.
Nếu bạn không thể chăm sóc, bạn nên tìm một người nào đó để chăm sóc cho họ, và hãy thường xuyên quan tâm đến họ, không để họ cảm thấy bị bỏ rơi.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *