Home / Review sách / Review sách Ba Muốn Nuôi Con Bằng Sữa Mẹ

Review sách Ba Muốn Nuôi Con Bằng Sữa Mẹ

Ba Muốn Nuôi Con Bằng Sữa Mẹ
Tác giả: Trình Tuấn

Đôi nét về tác giả:
Trình Tuấn sinh 1984, hiện là người cha đơn thân đang sống ở Tp. Hồ Chí Minh cùng cô con gái 2 tuổi tên Ủn. Vợ mất sau khi sinh con được 10 ngày, hiểu được sự vô giá của sữa mẹ, suốt 2 năm, Trình Tuấn lặn lội đi xin sữa các mẹ cho con bú. Anh đã lập ra cộng đồng Ngân hàng sữa Mẹ để các mẹ chia sẻ nguồn sữa đến những em bé thiệt thòi, và là một trong những admin của cộng đồng Hội Sữa Mẹ để cổ vũ phong trào nuôi con bằng sữa mẹ.

“Ít ra cuộc đời đã không lấy đi của ba tất cả, ba vẫn còn Ủn để nhớ, để thương, để quay về nơi bình lặng sau cơn sóng dữ. Ủn là hạnh phúc của ba, là tất cả với ba bây giờ. Thật đáng sợ khi không còn gì bám víu trong dòng nước dữ, con người ta sẽ để mặc cho dòng đời cuốn đi. Ba sẽ thành kẻ đầu đường xó chợ, hay có thể là kẻ tâm thần ăn mày dĩ vãng, hay tệ hơn ai mà biết… Cảm ơn con đã níu ba lại để ba không gục ngã, để hôm nay nhận thấy tim mình còn thổn thức vì con…”

Review sách:
Ba Muốn Nuôi Con Bằng Sữa Mẹ là lời tự chuyện bình thường của một người đàn ông có thể coi là đặc biệt giữa rất nhiều người đặc biệt trong cuộc sống này. Nhưng có lẽ những câu chuyện cảm động đời thường và những thứ cảm giác thật của một con người thật lại dễ chạm hơn tới phần nhạy cảm nhất của một độc giả là mình. Bởi vì nó thật. Nó là cuộc sống, không phải văn chương, lại rất đơn thuần.

Sách kể về hình trình nuôi con bằng sữa mẹ của một ông bố gà trống. Người vợ qua đời khi đứa con đầu lòng chưa thôi nôi, ra đi giữa bao nhiêu là bộn bề cuộc sống, ra đi giữa hàng tá áp lực đè nén đến chết ngạt của công việc, tiền nong và những vô tâm đứt gãy vô hình của đôi vợ chồng trẻ vừa bước vào hôn nhân chưa bao lâu. Và thế là, ra đi trong sự hối hận day dứt của người chồng đam mê công việc mà trót lỡ chủ quan với sức khỏe của vợ. Tuy vậy, chẳng một ai đổ lỗi cho anh về điều đó ngoại trừ chính bản thân anh, mình cũng thấy anh không phải hoàn toàn có lỗi. Bởi vì mình luôn cho rằng, dù đúng là mỗi người đều phải tự có trách nhiệm to lớn với chính sức khỏe và tính mạng của mình, nhưng đôi khi, sống chết lại là chuyện đã được sắp đặt bởi thứ quyền năng vô hình, mơ hồ mà con người chẳng thể kiểm soát được.

Quay ngược về quá khứ, thực ra cuốn sách này vượt ra khỏi một câu chuyện đơn thuần của một ông bố đơn thân quyết tâm nuôi con bằng sữa mẹ, đó còn là một câu chuyện về một chàng trai trẻ tài năng đam mê với công nghệ, chế tạo. Cuốn sách này đặc biệt thú vị ở chỗ khoảng một phần ba đầu tiên cho mình cảm giác như thể đang đọc sách viết về công nghệ, về robot, về chế tạo, về những kiến thức kĩ thuật đặc chuyên ngành rồi phần sau lại như thể đang đọc sách của một bác sĩ chuyên gia về dinh dưỡng trẻ nhỏ với đầy đủ chi tiết các kiến thức về sữa mẹ, một cách khoa học và hệ thống. Đây là cuốn sách đầu tiên làm cho mình say sưa đọc những thứ kiến thức mình chẳng biết dù chỉ một chút nào, cũng tưởng là chẳng có tí hứng thú nào (như là chế tạo robot) đọc bằng sự mải mê đến khó hiểu.

Năm tháng tuổi trẻ là giai đoạn từ khi còn thơ ấu cho tới thời sinh viên lăn lộn, đúng là 100 trang sách dài như một quãng đời người. Từ bé đã thể hiện đam mê với chế tạo, từ việc tham gia những cuộc thi chế tạo nhỏ cho tới giấc mơ một ngày trở thành nhà vô địch Robocon Châu Á – Thái Bình Dương thành hiện thực, bao nhiêu là câu chuyện thăng trầm, bao nhiêu là khó khăn, nỗ lực, cả hoài bão rồi đến cả mấy mối tình của hai mươi mấy năm đầu đời kể vỏn vẹn trong từng ấy trang sách. Mà chi tiết, mà chân thực lắm.

Hành trình sữa mẹ, từ những ngày tháng đầu bế đứa con đỏ hỏn trong lòng lóng ngóng thay tã cho con cũng không nổi tới việc tự tìm tòi học hỏi mọi thứ ra sao để trở thành một ông bố chăm con hoàn hảo không kém bất kì bà mẹ thành thục nào. Rồi hành trình xây dựng cộng đồng cho tặng sữa mẹ, Mình cực kì ấn tượng với việc anh Trình Tuấn nhấn mạnh không dưới 1 lần về việc: “tôi tin không ai có thể chăm sóc cho Ủn tốt hơn tôi” và những gì anh làm khiến mình cũng tin vào điều đó. Thực sự mình ấn tượng bởi mình chưa bao giờ dám tự tin khẳng định rằng mình yêu ai đó hay có khả năng chăm sóc cho ai đó tốt nhất cuộc đời này. Đó là một lời nói thực sự cần rất nhiều tư cách.

Hành trình khởi nghiệp và tình yêu trở lại là hai chương cuối cùng. Như tên của chúng đã nói lên, như một cơ duyên với những mối quan hệ cũ mới đan nhau, móc nối vào nhau, anh làm lên một team tham gia cuộc thi khởi nghiệp với mong muốn nuôi lớn thành công đứa con tinh thần lớn nhất cuộc đời mình đó là BabyMe – ứng dụng chăm sóc em bé. Rất nhiều bài học về ước mơ ở đây, về quan điểm thành công, về sự đánh đổi giữa đam mê với sinh nhai. Rồi tình yêu trở lại, một lần nữa anh biết yêu sau những ám ảnh khổng lồ và những nhớ thương vỡ vụn về người vợ quá cố. Nhưng tình yêu ấy chẳng đi đến đâu, anh đơn phương thôi dẫu tình yêu ấy cháy bỏng. Câu chuyện khiến mình càng chắc chắn thêm quan điểm rằng cảm xúc là thứ không ai chi phối được, nhưng cảm xúc vốn dĩ là chuyện của một người. Nếu mất kiểm soát để cảm xúc thỏa mãn bản thân (dù chỉ trong chốc lát) mà mình biết điều đó có thể gây tổn thương người khác nhưng vẫn làm thì chỉ là thứ cảm xúc ích kỉ .

Khép lại trang sách tôi tin rằng Tình yêu vô bờ bến thì cha mẹ nào cũng có, nhưng đủ dũng khí và niềm tin để thực hiện đúng lời hứa ‘ba muốn nuôi con bằng sữa mẹ’ như tác giả thì cũng số ít người làm được điều ấy. Câu chuyện của tác giả Trình Tuấn không chỉ là điều đẹp đẽ làm ấm áp trái tim giữa bộn bề cuộc sống bởi xã hội vẫn còn rộng lắm những vòng tay nhân ái, mà còn chuyền tải giấc mơ khởi nghiệp đầy lãng mạn và hứng khởi khi đáp ứng đúng một nhu cầu của cuộc sống

Nhận định:
“Một cuộc sống tốt đẹp có thực.
Cuốn tự truyện này được kể bằng giọng văn mộc mạc, chân tình, chậm rãi tưởng chừng như chỉ phù hợp với một tính cách nhẹ nhàng và đơn điệu nào đó, một cuộc sống nhẹ nhàng và thanh thản nào đó. Nhưng hóa ra theo từng lời kể chậm rãi ấy, người đọc bị hút vào một chuỗi sự kiện khó có thể tưởng nổi là chúng hội tụ trên chỉ riêng một con người, một chuỗi sự kiện dường như chưa có dấu hiệu dừng lại ngay cả khi cuốn sách đã khép, vẫn khiến người ta băn khoăn muốn biết điều gì kế tiếp sẽ xảy ra với chàng trai tài hoa nhưng nhiều lận đận của vùng đất Đô Lương này, với Ủn – cô con gái của anh với người vợ mà anh cho là có sứ mệnh đặc biệt đối với đời anh: đem Ủn đến cho anh và ra đi về cõi thiên đường chỉ 10 ngày sau khi Ủn ra đời.

Cuốn tự truyện là nhiều chuỗi cảm xúc đan xen, có lúc đầy ấp những ký ức thân thuộc về thiên nhiên êm đềm nơi miền quê hương Đô Lương tần tảo, có lúc dồn dập những hoạt động táy máy hay sáng tạo của một cậu bé quê nghèo nhưng nhiều ý tưởng và mơ mộng để rồi lớn lên trở thành một thành viên của đội tuyển sinh viên Việt Nam chiến thắng ở một cuộc thi tầm cỡ châu lục, đem lại cảm giác hãnh diện một thời cho những ai là người Việt, còn có hình ảnh một chàng sinh viên ham mê các hoạt động tình nguyện, dám dấn thân và trải nghiệm.

Cuốn tự truyện cũng nói về sự kiện đã khiến phần lớn chúng ta biết về anh, về sự trớ trêu của trò chơi nghiệt ngã mang tên Số phận. Những hiểu biết rời rạc qua nhiều mẫu báo giờ đây được người duy nhất còn lại trong cuộc xâu chuỗi lại bằng một nỗi niềm yêu thương da diết với người vợ “chịu đi mấy chục cây số trong đêm để đón anh”. Anh đã dằn vặt mình sau khi vợ mất. Nhưng sự kiện đau lòng đó dường như là chất xúc tác để anh đi tiếp những năm tháng chông gai bằng một sự kiên định mà chính anh cũng tự hỏi mình từ đâu mà có. Tuấn đã cho tôi một bài học về thực hiện trách nhiệm với quá khứ, với hiện tại và với tương lai – dù cuộc đời có ra sao đi nữa – hông qua cách anh quyết tâm muốn nuôi con bằng sữa mẹ, cách anh viết cho vợ anh, viết cho Ủn, dạy cho Ủn, cách anh lăn xả trên khắp các nẻo đường cả nước và trong đam mê của cá nhân anh. Của cải anh để dành cho Ủn là thứ Ủn sẽ không bao giờ mất – đó là thái độ với cuộc sống đầy trách nhiệm, không yếu mềm, không bỏ cuộc và biết tri ân những người quen và không quen.

Gần như cùng lúc với khi tôi đọc cuốn tự truyện này, ở Châu Âu, một viên phi công của hãng hàng không German Wings đã kết liễu đời mình và hơn trăm sinh mạng vô tội, chỉ vì anh ta trầm cảm và muốn người ta nhớ đến mình bằng bất cứ giá nào. Thật là đáng hổ thẹn khi nghĩ rằng ai đó có lý do chính đáng để tự giết mình và giết bao nhiêu sinh mạng khác. Đối với tôi, tự truyện của Tuấn còn đem lại cho tôi bằng chứng về một cuộc sống tốt đẹp có thực, nơi nhiều người biết chia sẻ lòng từ ái cho những mảnh đời chưa kịp may mắn như mình, như con mình. Như sen thơm mọc ở giữa bùn lầy, lòng từ ái của họ, của Tuấn, của hàng ngàn bà mẹ khác có sức mạnh lan tỏa và khích lệ mãnh liệt. Như Ủn không chỉ có một mẹ, Mẹ của Ủn là rất nhiều bà mẹ mà Tuấn biết tên cũng như không biết tên. Mẹ của Ủn là hiện thân của tình thương không vụ lợi, là sự lo lắng cho sự an toàn của nhiều sinh linh bé bỏng xa lạ. Chỉ cần sinh linh đó cần đến, lòng từ ái kia hiện diện. Nếu Con cần, Mẹ có.

Cầu chúc cho đoạn đường sắp đến của Cụ Mết và bé Ủn sẽ được người Mẹ trên thiên đường kia soi bước và tiếp sức. Cầu chúc một kết cục có hậu đến với mọi mảnh đời đã nhiều vất vả gian truân.
Mong rằng cuốn tự truyện này sẽ được đón nhận và yêu mến bởi các độc giả.” – (Đỗ Quốc Hiệp – Nguyên Phó chủ tịch Qũy đầu tư IDG Ventures Vietnam)

“Nếu bạn đã từng gặp Trình Tuấn, bạn chắc hẳn sẽ ngạc nhiên rằng Tuấn lấy đâu ra nhiều năng lượng để sống nhiệt huyết như thế. Hình ảnh Trình Tuấn làm tôi nhớ đến câu danh ngôn: Những gì xảy ra trong một đời người không nói gì về con người đó, mà là cách người đó lựa chọn ứng phó với những sự kiện trong đời mình.” – (Lê Nhất Phương Hồng – Chuyên gia sữa mẹ tại Viện Sữa mẹ Quốc tế)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *